BẠN ĐANG ĐỌC
Học kỳ hai năm hai, đàn chị của câu lạc bộ âm nhạc đến tìm Kỷ Tô khóc lóc kể rằng mình bị một thằng đàn ông tồi lừa sắc lừa tiền.
Kỷ Tô an ủi đàn chị, đàn chị nhìn gương mặt vừa thuần khiết vừa quyến rũ của cậu, khóc lóc ỉ ôi nhờ cậu trả thù giúp mì…
#1v1
#học
#ngọt
#ngọtvăn
#skinship
#đammỹ
#đường
Chương 52: Ngủ chung
(Edit: Dii)
Lúc Kỷ Tô mở mắt ra lần nữa, trên giường chỉ còn lại mình cậu.
Rèm cửa cản sáng được kéo lại, trong phòng phủ đầy bóng tối, nhất thời không biết đang là ngày hay đêm.
Kỷ Tô nằm sấp trên giường, cả người khoan khoái sạch sẽ, nhưng vừa động đậy một cái là xót là đau ngay, đặc biệt là nơi bị sử dụng quá mức…
Cậu đờ ra một chốc, sau đó giơ tay mò lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường.
Ấn sáng màn hình, đồng hồ hiển thị đang là hai giờ chiều.
Đầu óc trì trệ của Kỷ Tô thử tính toán, từ chạng vạng hôm qua đến bây giờ đã là một ngày một đêm.
\”Kẽo kẹt\”, cửa phòng bị ai đó khẽ đẩy mở.
Ánh sáng từ phòng khách chiếu vào phòng ngủ, Cố Chiêu đi tới, sải đôi chân dài bước thẳng đến cạnh giường.
Kỷ Tô vô thức run lên, cậu cố chịu đựng sự mệt mỏi lăn vào giữa giường thêm một chút, tiện thể quấn cả chăn.
Cố Chiêu đứng bên mép giường, giơ tay nắm lấy cổ chân cậu.
Kỷ Tô lập tức co chân vào chăn, rồi lại kéo chăn lên đến cằm, chỉ để lộ ra đôi mắt ướt át, trông giống hệt một con mèo nhỏ.
\”Trốn làm gì?\” Cố Chiêu cười, giọng hắn toát ra sự thỏa mãn của dã thú sau khi ăn uống thỏa thê.
\”Em…\” Kỷ Tô vừa mở miệng liền phát hiện cổ họng mình đã khản đặc.
Cố Chiêu rút tay về: \”Cơm chín rồi, em muốn dậy ăn không?\”
Kỷ Tô gật đầu: \”Muốn.\”
Lần ăn gần nhất là đêm hôm qua, sau đó hình như cậu được đút cho uống nước mấy bận trong cơn mơ màng.
Dù sao cũng chảy quá nhiều mồ hôi và nước mắt, cơ thể cần phải bổ sung nước.
Kỷ Tô ngồi dậy, áo sơ mi đen trượt xuống một bên vai, để lộ ra dấu vết xanh tím.
Cố Chiêu quỳ một gối lên giường, cúi người bế cậu lên.
Kỷ Tô vòng tay ôm cổ hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: \”Em muốn đánh răng trước.\”
Đến nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt xong, Kỷ Tô lại được bế ra phòng khách.
Trên bàn ăn bày toàn những món thanh đạm, có điều trình nấu ăn của Cố Chiêu rất tốt, nấu vẫn ngon như cũ.
Kỷ Tô đói thật sự, ăn hết một bát rưỡi cơm rồi buông đũa xuống, tựa lưng vào ghế thỏa mãn sờ cái bụng hơi phình lên của mình.
Cố Chiêu hỏi: \”Ăn no chưa?\”
Kỷ Tô nhìn hắn đầy cảnh giác: \”Lát nữa em có việc bận.\”
\”Anh chỉ hỏi em muốn ăn thêm gì nữa không thôi.\” Cố Chiêu cười nhạt, \”Em nghĩ đi đâu đấy?\”
Kỷ Tô: \”…\”
Sao cái tên này có thể giả vờ vô tội sau khi làm đủ loại chuyện quá đáng với cậu như vậy?
Cơm nước xong, dưới sự yêu cầu thẳng thừng của Kỷ Tô, Cố Chiêu bế cậu về phòng ngủ phụ.