BẠN ĐANG ĐỌC
Học kỳ hai năm hai, đàn chị của câu lạc bộ âm nhạc đến tìm Kỷ Tô khóc lóc kể rằng mình bị một thằng đàn ông tồi lừa sắc lừa tiền.
Kỷ Tô an ủi đàn chị, đàn chị nhìn gương mặt vừa thuần khiết vừa quyến rũ của cậu, khóc lóc ỉ ôi nhờ cậu trả thù giúp mì…
#1v1
#học
#ngọt
#ngọtvăn
#skinship
#đammỹ
#đường
Chương 50: Học tập và thực hành
(Edit: Dii)
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Tô tỉnh dậy trong chiếc ôm quen thuộc.
Rèm cửa dày che đi ánh nắng ngoài cửa sổ, trong phòng ngủ tối mù. Cậu từ từ chớp mắt, ánh mắt dồn vào gương mặt điển trai góc cạnh.
Im lặng ngắm một lúc, Kỷ Tô cẩn thận nhấc cánh tay đang đặt trên eo mình lên.
Ngay khi cậu rướn người ngồi dậy, cánh tay dài chắc khỏe giơ ra lần nữa, choàng lấy kéo cậu về một cách chuẩn xác.
Tiếp theo, cơ thể nóng hầm hập áp vào cậu, Cố Chiêu nói bằng giọng hơi khàn: \”Ngủ với anh thêm một lúc nữa.\”
\”Em phải dậy thôi, em hẹn hôm nay đi ăn cơm trưa với Tiểu Kiều rồi.\” Kỷ Tô mặc cả với hắn, \”Anh tự ngủ thêm nhé, được không?\”
Cố Chiêu nhắm mắt cắn lên gáy cậu, răng ngậm lấy miếng thịt mềm kia mà cọ, cọ xong lại đưa lưỡi ra liếm.
Kỷ Tô bị liếm tê rần cả xương cụt, cậu trở tay cản hắn lại.
Cố Chiêu chau mày hé mắt ra, tròng mắt hiện rõ năm chữ: Thèm mà không được ăn.
Kỷ Tô khó khăn xoay người trong ngực hắn, chủ động hôn khẽ lên khóe môi đối phương, dỗ dành: \”Anh trai thân yêu, em phải dậy thật rồi…\”
Cuối cùng cậu vẫn bị Cố Chiêu đè lại hôn mấy phút nữa rồi mới rời khỏi giường với đôi môi sưng đỏ.
Kỷ Tô vào phòng tắm, đang định rửa mặt thì trong gương chợt xuất hiện một bóng người cao to.
Cố Chiêu lười biếng đến đứng cạnh cậu, vai hắn kề sát vai cậu, nặn kem đánh răng đưa cho cậu, bản thân hắn cũng cầm bàn chải đánh răng lên.
May mà bệ rửa mặt đủ lớn, hai tên con trai thân cao chân dài đứng sóng vai cũng không đến nỗi quá chật chội.
Đánh răng xong, Kỷ Tô chợt nhớ ra chuyện gì đó: \”Phải rồi, tối qua có phải anh thì thầm gì với em không?\”
Cố Chiêu cụp mắt: \”Em nói câu nào?\”
Kỷ Tô cố gắng nhớ lại, nhưng khi ấy đầu óc không tỉnh táo, cậu không tài nào nhớ ra từ ngữ mấu chốt được.
Chỉ là tiềm thức nói rằng, hình như đó là một câu nói rất quan trọng.
Cố Chiêu nắm cằm cậu nhấc lên, thong thả nói: \”Câu ăn thêm chút nữa, hay là kẹp chặt thêm một tí?\”
Tai Kỷ Tô nóng bừng: \”Mới sáng sớm, sao anh lại thế nữa!\”
Cố Chiêu cười khẽ, thả lỏng ngón tay ra: \”Muốn anh đi cùng em không?\”
\”Không cần đâu, em ăn xong rồi về.\” Kỷ Tô lắc đầu, sau đó bổ sung: \”Có gì cứ nhắn tin cho em.\”
\”Được.\” Cố Chiêu đáp, \”Ở nhà chờ em về.\”
*
Kỷ Tô và Kiều Cẩm hẹn nhau ở một nhà hàng Tây, cậu nhớ Kiều Cẩm muốn ăn món kem Matcha ở nhà hàng này lâu lắm rồi.
Hai người vừa gặp nhau, Kiều Cẩm liền không kìm nổi phải cảm thán: \”Cục cưng Tô Tô! Sao tôi cứ cảm thấy cậu xinh đẹp hơn trước rồi ấy!\”