BẠN ĐANG ĐỌC
Học kỳ hai năm hai, đàn chị của câu lạc bộ âm nhạc đến tìm Kỷ Tô khóc lóc kể rằng mình bị một thằng đàn ông tồi lừa sắc lừa tiền.
Kỷ Tô an ủi đàn chị, đàn chị nhìn gương mặt vừa thuần khiết vừa quyến rũ của cậu, khóc lóc ỉ ôi nhờ cậu trả thù giúp mì…
#1v1
#học
#ngọt
#ngọtvăn
#skinship
#đammỹ
#đường
Chương 44: Tình yêu của kẻ điên
(Edit: Sa Beta: Dii)
Vành tai của Kỷ Tô đỏ bừng, định vùng vẫy thoát ra nhưng lại bị bàn tay nóng rực giữ chặt trên sô pha, chẳng thể cựa quậy.
Cậu khó chịu cọ gáy lên sô pha, ngón tay vừa mảnh vừa dài luồn sâu vào mái tóc đen dày kia.
Đêm bên bờ biển chẳng nóng là bao, gió biển ẩm mặn thong thả thổi vào.
Nhưng khắp người Kỷ Tô đã mướt mồ hôi, ngón tay vừa ướt vừa trơn, vốn dĩ chẳng thể giữ được chân tóc, cứ trượt xuống như mất hết sức lực.
Cố Chiêu ngước mắt quan sát vẻ mặt của cậu. Hắn rút một tay ra, ngón tay với khớp xương rõ ràng đan vào từng kẽ tay rịn mồ hôi, không ngừng vuốt ve.
Kỷ Tô cắn chặt môi dưới, nhưng vẫn không thể kiểm soát âm thanh ngọt lịm thốt ra giữa kẽ môi.
Mãi đến khi cần cổ thiên nga thon thả trắng ngần ngước cao, tạo thành độ cong đẹp đẽ và hoàn mỹ.
Như một chú thiên nga sắp chết thốt lên tiếng thét cuối cùng.
Bắp đùi mà Cố Chiêu đang nắm giữ trong lòng bàn tay cũng run rẩy đáng thương.
Hắn hơi híp mắt, khó lòng kiểm soát lực bóp nơi ngón tay, để lại mấy dấu tay mướt mát trên đôi chân trắng ngần.
Ngón chân nõn nà ửng đỏ co quắp, Kỷ Tô xụi lơ trên sô pha như con cá thiếu nước, đầu óc trống rỗng.
Đuôi mắt hơi xếch ướt át đỏ thắm, sắc đỏ lan từ má đến tận lồng ngực, từng tấc da thịt lộ ra ngoài nhuốm một màu đỏ chín rục như bị hun nóng.
Cố Chiêu lại đè lên, hôn khoé môi cậu, đầu lưỡi thành thạo cạy mở đôi môi.
\”Ưm…\” Miệng Kỷ Tô bị lấp đầy bởi mùi vị kỳ lạ, cậu không kìm được nhíu mày quay đi.
Cố Chiêu giơ tay bóp chiếc cằm nhọn, ép cậu phải ngoảnh mặt lại, cười bằng giọng khàn khàn: \”Tự chê bản thân?\”
Kỷ Tô kháng cự một cách yếu ớt: \”Không muốn…\”
Cố Chiêu há miệng cắn bờ môi đỏ au, ngậm môi cậu cọ sát nhè nhẹ: \”Dùng xong thì vứt?\”
Kỷ Tô bất lực lắc đầu, lại bị hắn đè mạnh xuống hôn thêm một chập.
Hồi lâu sau, Cố Chiêu lùi ra một chút, con ngươi trầm lắng đen như mực: \”Nể tình hôm nay là sinh nhật em, tạm tha cho em đấy.\”
Kỷ Tô sợ hắn đổi ý, run rẩy nói: \”Cố Chiêu, tôi muốn đi tắm…\”
Cậu đổ rất nhiều mồ hôi, có cả nước mắt và chất lỏng không rõ, công sức tắm rửa khi nãy bay biến hết.
Cố Chiêu đứng dậy, vòng một tay qua khuỷu chân mướt mồ hôi, bế người trên sô pha lên.
Kỷ Tô rên khẽ, vô thức ôm chặt lấy cổ hắn.
Cố Chiêu ôm cậu vào phòng tắm, để cậu ngồi trên bệ rửa tay, cúi đầu hôn một cái: \”Tôi tắm cho em được không?\”
\”Đừng…\” Kỷ Tô lắc đầu: \”Tôi tự tắm được.\”