Trác Đề từ trên ghế đứng bật dậy, giãy khỏi tay bảo tiêu, nhanh chóng chạy về phía sau lưng Nam Phù Diệu. Cậu túm lấy vạt áo anh, vội vàng nói nhỏ:
\”Chính là hắn! Ông chủ xưởng rượu! Trong tay hắn có chứng cứ về việc phân lưu sổ sách!\”
Nam Phù Diệu cúi mắt nhìn Trác Đề. Ánh mắt anh trước tiên dừng lại ở bộ quần áo xộc xệch lộ da thịt của cậu, thấy Trác Đề không bị thương gì, liền cởi áo khoác trên người khoác lên vai cậu. Sau đó, ánh nhìn của anh dần trở nên lạnh lẽo. @Laomieungungoc
Dương Thuận Tiêu nhìn thấy Nam Phù Diệu bước vào, vẻ mặt đầy bất ngờ:
\”Thất gia không giữ cậu lại à?\”
Nam Phù Diệu nắm tay Trác Đề, dẫn cậu thong thả đi đến ghế đối diện ngồi xuống, nét mặt bình thản, không lộ ra chút cảm xúc nào:
\”Xem ra chú rất tin tưởng vào Thất gia, chú Dương.\”
Nghe thấy xưng hô đã lâu không còn nghe từ miệng Nam Phù Diệu vang lên, Dương Thuận Tiêu thoáng sững người. Lúc này hắn mới nhận ra, e rằng toàn bộ hành động và thủ đoạn của mình, từ sớm đã bị Nam Phù Diệu nhìn thấu.
\”Cậu điều tra tôi từ khi nào?\”
\”Chuyện đó quan trọng à?\”
Nam Phù Diệu tiện tay lấy chai nước trên bàn đưa cho Trác Đề, để cậu uống cho bớt hoảng. Sau đó anh dựa lưng vào ghế sofa, khoé môi nhếch lên một nụ cười mang theo tia giễu cợt:
\”Nếu chú thấy chuyện đó thật sự quan trọng, vậy đoán thử xem?\”
Sắc mặt Dương Thuận Tiêu thoắt cái tối sầm.
\”Là cậu cố tình dụ Nam Thư Ngọc về nước, khiến hắn luống cuống tay chân.\”
Nếu hành tung đã bị lộ từ sớm, thì việc Nam Thư Ngọc trở về e rằng cũng là do Nam Phù Diệu dẫn dắt từng bước vào cục.
Giây phút này, Dương Thuận Tiêu chợt lạnh cả sống lưng. Hắn không ngờ bản thân lại bị một hậu bối đùa bỡn trong lòng bàn tay, xoay vòng như con rối.
Nam Phù Diệu lạnh lùng hừ một tiếng:
\”Chú vội vàng muốn bảo vệ Nam Thư Ngọc, tìm cách đưa hắn thoát khỏi cơn sóng gió, nào ngờ lại đúng như mong muốn của tôi, tự tay kéo hắn vào vũng lầy. Cảm giác đó… thú vị không?\”
Trác Đề uống một ngụm nước, ánh mắt lén liếc Nam Phù Diệu.
Lúc này khí thế trên người Nam Phù Diệu khiến người ta cảm thấy áp lực nặng nề. Anh hoàn toàn khác với dáng vẻ ngày thường khi ở cạnh cậu, càng không giống dáng vẻ hiền hoà hay chiều chuộng như mọi khi. Đây là một Nam Phù Diệu mà Trác Đề hiếm khi thấy – lạnh lùng, nguy hiểm, không ai dám chạm vào.
Dương Thuận Tiêu đã không còn vẻ ung dung như ban đầu, giọng trầm hẳn xuống:
\”Thất gia đang ở đâu?\”
Có Nam Phù Diệu ở bên cạnh, Trác Đề cuối cùng cũng yên tâm ngồi ăn dưa:
【Dương Thuận Tiêu cả đời vì Nam Thư Ngọc mà không lập gia đình, đến một người ấm giường cũng không có, vậy mà Nam Thư Ngọc vẫn luôn xem hắn như một con chó trung thành sẽ không bao giờ phản chủ.】