Tiếng quát đầy tức giận khiến bàn tay đang giơ lên của La bảo mẫu khựng lại giữa không trung, run rẩy một lúc lâu nhưng cuối cùng vẫn không thể hạ xuống.
Không phải vì bà ta lương tâm trỗi dậy mà không nỡ, mà là vì khí thế của La Mộc quá đáng sợ.
Bà ta bị dọa.
Đám khách khứa hóng hớt xung quanh vô cùng hoang mang.
Vị bảo mẫu này đúng là tận tâm tận lực, đến mức đặt mặt mũi chủ nhà lên hàng đầu mà che chở, thậm chí còn không buồn hỏi rõ tình hình từ chính con gái ruột của mình. Nói hy sinh là hy sinh ngay.
Trên đời này, có mấy ai làm được đến mức này?
Các vị khách bắt đầu xôn xao bàn tán về hành động \”đại nghĩa diệt thân\” của La bảo mẫu:
\”Đây đúng là tinh thần làm quan! Đáng tiếc tuổi tác không đủ để thi vào cơ quan nhà nước.\”
\”Mức độ trung thành này, tôi chỉ từng thấy trong tiểu thuyết.\”
\”Du gia chắc hẳn đã cứu mạng vị bảo mẫu này?\”
Trác ba Trác mẹ, những người đã hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, chỉ cười mà không nói.
Cái kiểu cười \”tôi biết hết nhưng tôi không nói đâu\”.
Thật sảng khoái!
Du phu nhân vẫn im lặng. Theo bản năng, bà không tin La Mộc sẽ làm ra chuyện như vậy. Nhưng bà là người mù, không thể tận mắt chứng kiến, nên sự nghi ngờ trong lòng dần lớn lên.
Quan trọng nhất là, hiện tại cần có người đứng ra gánh lấy trách nhiệm này. Nếu không, khi tin đồn lan truyền ra ngoài, mọi người sẽ nghĩ rằng con gái bà tự nguyện thông đồng với người khác ngay trong tiệc trưởng thành của mình.
Nếu bị hại, thì là nạn nhân.
Nhưng nếu không có ai đứng ra chịu tội, thì sẽ trở thành trò cười.
Chẳng lẽ phải để La Mộc hứng chịu mọi thứ sao?
Du phu nhân hiểu rằng một khi bà lên tiếng, La Mộc chắc chắn sẽ mang danh \”đố kỵ\” suốt đời.
La Mộc ngấn lệ, nhìn người phụ nữ mà cô kính trọng và cảm thấy gần gũi nhất, giọng khàn khàn hỏi:
\”Thái thái, còn ngài thì sao? Ngài có tin tôi không?\”
Du phu nhân siết chặt gậy dò đường trong tay.
Trâu Hàng sợ vợ mềm lòng, lạnh lùng nói trước: \”Cô cứ hỏi mọi người có tin cô hay không, nhưng cô có bằng chứng gì để khiến người ta tin phục?\”
La Mộc cúi đầu. Đúng vậy, cô không có chứng cứ.
Chẳng lẽ, không có bằng chứng thì chỉ có thể nhận tội sao?
Giữa lúc hoảng hốt, La Mộc nghe thấy một giọng nói:
【Muốn chứng cứ thì đơn giản thôi. Chỉ cần kiểm tra camera an ninh vài phút trước, xem lúc đó La Mộc đang ở đâu, chẳng phải sẽ rõ sao?】
【Trâu Hàng vừa rồi cũng đã xem camera để tìm Du Diên Diên ở đâu, không thể nào bây giờ lại không nghĩ ra. Chắc chắn hắn sẽ tìm người xóa sạch camera an ninh để chứng thực hiềm nghi của La Mộc.】