\”Có thể hỏi lý do không?\”
Trác Đề không vì vận may dồn dập mà mất đi khả năng suy xét. Cậu bình tĩnh phân tích: \”Trước khi thi đại học, cậu đã vừa học vừa làm, chứng tỏ cậu có kế hoạch rõ ràng trong việc tự kiếm tiền trang trải học phí. Với cậu, tự lo tài chính cho việc học cũng không phải chuyện khó.\”
Nhậm Đông cong môi cười: \”Cậu không thắc mắc tại sao tớ đột nhiên có thể nói chuyện sao? Xem ra cậu đã sớm biết tớ giả câm giả điếc rồi nhỉ?\”
【Ặc, quên mất chuyện này.】
Đúng lúc Trác Đề đang suy nghĩ cách giải thích thì Nhậm Đông đã lên tiếng: \”Tớ biết chính cậu là người gửi email nhắc nhở tớ về vấn đề của Lý gia.\”
Trác Đề không kịp giấu đi biểu cảm kinh ngạc, mắt cậu tròn xoe.
\”Nhờ đó, tớ mới nắm được điểm yếu của mẹ Lý. Bà ta không dám kiện tôi vì tiết lộ thông tin cá nhân của Lý An An.\”
Khi Trác Đề định thu lại biểu cảm, Nhậm Đông lại bình thản cười: \”Tuy không rõ vì sao cậu biết những chuyện này, nhưng tớ sẽ giữ bí mật cho cậu.\”
Nghe vậy, Trác Đề khẽ thở phào, không tiếp tục đề tài này nữa mà chỉ nhắc nhở: \”Cậu không cần vì cảm kích mà trói buộc tương lai của mình.\”
Nhưng Nhậm Đông lại kiên định: \”Có cơ hội vào được Thịnh Kỷ, một công ty lớn như vậy, với tớ là một vinh hạnh. Tiểu lão bản sẽ không ghét bỏ tớ chỉ biết nói suông đấy chứ?\”
Trác Đề không giỏi ứng phó kiểu tình huống này, đành tạm thời đồng ý.
Nhưng cậu cũng âm thầm lau nước mắt trong lòng—dù sao mỗi năm Thịnh Kỷ đều có suất hỗ trợ học sinh, thêm Nhậm Đông vào chắc cũng không sao… miễn là Thịnh Kỷ vẫn còn tồn tại đến lúc đó.
—
Bà nội Nhậm rất nhiệt tình với Trác Đề. Sau bữa cơm, bà giữ cậu lại xem TV, bánh quy, điểm tâm, trái cây, trà lạnh đều dọn ra đầy đủ. Nhưng ngồi một lúc, Trác Đề vẫn chủ động xin phép về.
Lần này, bà nội Nhậm không cố giữ nữa mà bảo Nhậm Đông tiễn cậu.
Hai người vừa ra đến dưới lầu thì thấy Nhậm ba từ trên xe bước xuống. Vừa trông thấy Nhậm Đông, ông ta đã vui mừng bước tới, vẻ mặt hồng hào:
\”Cả ngày không về nhà, gọi điện cũng không liên lạc được. Biết ngay là con ở chỗ bà nội. Mau thu dọn đồ đạc, về với ba, yến tiệc dành cho học sinh giỏi sắp bắt đầu rồi.\”
Nhậm Đông bình tĩnh đáp: \”Tôi đã nói rồi, từ giờ tôi không còn liên quan gì đến ông nữa.\”
Chưa kịp vui mừng vì con gái không bị câm, Nhậm ba đã sa sầm mặt khi nghe câu này: \”Ba là ba của con, con nói không quan hệ là không quan hệ sao?\”
Nhậm Đông nhìn ông ta, giọng lạnh lùng: \”Lúc ông bao che cho tiểu tam và con riêng, bỏ mặc tôi, ông có nhớ rằng tôi cũng là con gái ông không? Khi mẹ tôi mang thai mười tháng, ông đã ngoại tình, lúc đó ông có nhớ trong bụng bà ấy còn có tôi không? Mẹ tôi vừa mất chưa bao lâu, ông đã dọn vào sống chung với tiểu tam và con riêng của bà ta. Khi đó, ông có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?\”