Thịnh Văn viết luôn “tôi có quỷ” trên mặt, hơn nữa không ngần ngại lia mắt qua ánh nhìn kinh ngạc của đám người, ba chữ to ‘tôi có quỷ’ trên mặt liền đổi thành ‘có bản lĩnh thì phá giải đi’.
Lâm Quát nhớ lại lời Thịnh Văn, lúc cậu muốn để hắn tung xúc xắc trước, Thịnh Văn đã nói, ‘nếu vậy phó bản này khỏi chơi nữa rồi’, khi ấy Lâm Quát tưởng ý hắn là, phó bản do Thịnh Văn thiết kế, đồng thời Thịnh Văn còn tham dự, tự nhiên phải để người chơi khác đi trước.
Mà hiện tại xem ra, Lâm Quát hiểu sai ý hắn rồi, Thịnh Văn ngay từ đầu đã không định tung xúc xắc, người này đại khái sẽ trụ ở vị trí ô khởi điểm luộc người tham dự khác tới chết, thế nên những lời Thịnh Văn nói kia là nói cho mình nghe.
Lâm Quát: “…”
Tâm trạng Lâm Quát có hơi phức tạp, quy tắc không khác những phó bản trước đều ẩn chứa cạm bẫy, nhưng cạm bẫy lần này là đối tượng của cậu tự tay thiết kế, Lâm Quát bỗng nhiên có loại thổn thức ‘ầy, đối tượng của mình còn rất thông minh’.
Không chỉ vậy, Thịnh Văn còn khiến mỗi người mất một cơ hội từ chối.
Do Lâm Quát đứng ngay ô phía trước Thịnh Văn, cậu nghe thấy hắn thấp giọng gọi mình: “Bạn trai…”
Lâm Quát ngó qua hắn, Thịnh Văn lộ ra nét cười dịu dàng, nhướn mày cong môi, lợi dụng vị trí đắc địa, không tiếng động nâng tay nhéo nhéo tay Lâm Quát: “Có thể tiết lộ một tin.”
Thịnh Văn cười rộ: “Thua sẽ bị anh ăn thịt.”
Lâm Quát hỏi: “Anh định hấp hay kho em?”
Thịnh Văn khe khẽ lắc đầu: “Là ăn theo phương pháp mười tám cộng.”
Lâm Quát: “!”
Thịnh Văn thu tay về, ung dung nhìn Lâm Quát: “Ca ca, cố lên nha.”
Xem ra Thịnh Văn chắc chắn bản thân sẽ thắng, lúc này từ ẩn ý trong ánh mắt hắn Lâm Quát mới muộn màng nhận ra một sự thật, cậu hình như vẫn luôn tưởng mình là 1 cơ…
Lâm Quát: “… Ừm.”
Thịnh Văn tạo đất ở ô khởi điểm, giữa không trung cập nhật thay đổi thông số của Thịnh Văn. Hắn búng tay một cái, không khí bỗng rạch ra khe hở, ghế dựa từ đó được đưa vào, vững vàng dừng trên ô khởi điểm của Thịnh Văn, hắn hết sức hào sảng ngồi xuống, hiển nhiên định một mạch cắm chốt ở ô khởi điểm này.
Lúc này đã khởi động vòng mới, dựa theo trình tự tung xúc xắc, đến Hà Tu khu A trên bắt đầu tiến lên. Anh ta nhìn Thịnh Văn ở ô khởi điểm, dù đoán biết ý định của hắn nhưng trước mắt cũng chẳng cách nào đối phó, biện pháp an toàn nhất chính là tiếp tục tiến lên, chiếm càng nhiều đất thu càng nhiều lộ phí.
Nhưng số bước của Hà Tu là ‘3’, nếu đi ba bước sẽ vào ô số 6, ô này đã bị Giang Khê khu C dưới tạo đất cao cấp, nghĩ vậy Hà Tu mở miệng: “Mua điểm số ‘4’.”
Hà Tu không dám đi quá xa, anh ta đoán trên bản đồ nhất định còn có cạm bẫy khác, nên để người có số điểm lớn hơn đi trước dò đường. Nếu có điểm ‘4’ từ Đường Mậu khu B trên bán cho, Hà Tu sẽ có thể đến ô số 7, ô số 7 hiện đang trống, anh ta không cần tốn thêm tiền mà còn chiếm được mảnh đất thứ hai.