Thực ra từ lúc vào \’Vân Ngoại Kính\’ Lâm Quát vẫn luôn lo, liệu phó bản này có khiến thân phận của Thịnh Văn bị thủy hữu phòng livestream phát hiện, về sau rời khỏi phó bản thấy hắn vui vẻ nhảy nhót cũng không hỏi lại chuyện này nữa, hiện tại dòng nhắn sau tấm ảnh Thịnh Văn gửi tới mới hoàn toàn khiến Lâm Quát yên tâm, có điều vẫn nổi lên nghi ngờ, cớ gì hệ thống chủ thần không muốn Thịnh Văn lộ mặt nhỉ? Chẳng phải Thịnh Văn từng có bản ghi hình được lưu lại trước đó hay sao?
Nghĩ tới đây, Lâm Quát bỗng liên tưởng đến Thịnh Văn trong《 Bách Quỷ Đồ 》, lúc viết chữ vào lòng bàn tay cậu còn chưa viết xong, ‘Anh nghi Quan Mạc…’
Nghi gì Quan Mạc?
Lâm Quát dù sao cũng đã tiếp xúc nhiều ngày với Quan Mạc, tính cách anh quả thực rất khó phân biệt người tốt người xấu, mà cậu luôn dùng chứng cứ để phán đoán một người có tốt hay không, nhưng mấy ngày này tiếp xúc với Quan Mạc ở《 Bách Quỷ Đồ 》, cậu không hề phát hiện anh có chỗ nào kỳ lạ.
Thế Thịnh Văn đang nghi Quan Mạc điều gì đây?
Lâm Quát mang theo nghi vấn này ngủ thiếp đi, đồng hồ treo tường trong phòng ngủ chính vẫn chạy túc tắc, kim đồng hồ từ ‘11’ chậm rì rì chuyển tới ‘5’, rạng sáng 5 giờ, Lâm Quát bị tiếng đập cửa dồn dập đánh thức.
Hai nữ sinh trong phòng lập tức ngồi dậy, Lý Nguyên đã quen trường hợp thế này, chỉ có Tiểu Vũ túm chăn bất an nhìn cửa.
Lâm Quát định tới mở cửa phòng, thời điểm cậu đứng lên khỏi sô pha, Lý Nguyên đồng thời từ đầu kia ghế tiến tới, sau lại liếc mắt nhìn Tiểu Vũ một cái: “Còn không dậy?”
Tiểu Vũ nghẹn họng, cô không biết hà cớ gì vừa mở mắt liền bị Lý Nguyên moi móc. Vốn dĩ đã bị tiếng đập cửa dọa rồi, lúc này Tiểu Vũ cũng có phần nóng nảy: “Tôi cũng chẳng biết làm gì…” Cô ngó qua sắc trời ngoài cửa sổ, còn tối đen, tâm trạng tức thì càng kém: “Trời còn chưa sáng.”
Lý Nguyên lạnh lùng nói: “Chị nghĩ ai lại đi gõ cửa vào cái tầm này?”
Tiểu Vũ: “Tôi làm sao biết…” Nói một nửa đột nhiên im bặt, hẳn là đồng đội khác mới có thể gõ cửa, mà nguyên nhân chọn thời điểm này gõ cửa cũng rất đơn giản —— hình ảnh tử vong mới.
Tiểu Vũ thoáng rùng mình, cô không thấy trước hình ảnh tử vong, nói cách khác vai chính trong hình ảnh tử vong mới lần này có xác suất 1/11 là cô.
Lâm Quát mở cửa chẳng thấy ai. Cậu dò xét vươn nửa người ra ngoài xem thử, không riêng phòng bọn cậu bị gõ cửa, mấy phòng khác cũng thế. Lâm Quát thấy người gây động tĩnh, ngẫm nhớ lại họ tên hai anh chàng kia, là người mới La Hạo Nhiên và Đỗ Bình Sinh.
Hai người kia gõ cửa từng phòng một, chờ tất cả đều bừng tỉnh khỏi mộng, La Hạo Nhiên lúc này mới tái mặt nói: “Tôi… tôi mơ thấy hình ảnh tử vong.”
Mọi người cùng nghĩ tới điểm này, Lưu Hách hỏi ngay: “Mơ thấy cái gì?”
La Hạo Nhiên bất lực túm túm tóc: “Tôi… không nhớ rõ…”
Lâm Quát nhíu mày, sắc mặt đám người đồng loạt cứng lại.
Lần nữa tới phòng khách tối qua, chẳng ai đi rửa mặt, trực tiếp tụ lại với nhau. Không khí trong phòng vô cùng nặng nề, La Hạo Nhiên rũ đầu: “Xin lỗi… tôi thật sự không ngờ mình lại quên nhanh đến vậy.”