Đám đông đuổi theo, chỉ kịp thấy tường ngoài tứ hợp viện dao động, đã hiểu ra Lâm Quát cướp được danh sách liền bỏ trốn vào quyển tranh. Có kẻ còn thử bôi máu, nhưng không phải người thuộc đội Lâm Quát, dù quyển tranh có đang mở cũng không cách nào tiến vào.
Đoàn Khâu ngoài miệng chửi rủa Lâm Quát, nhìn đến Quách Hòe lại càng tức điên không nơi phát tiết: \”Mày gọi nó tới làm gì! Nếu mày không gọi nó đã chẳng xảy ra rắc rối này!\”
Quách Hòe nói: \”Vì sao tao gọi nó, mày không hiểu chắc?\” Sắc mặt cậu ta cũng khó coi, chẳng qua cố nhịn xuống nói: \”Bây giờ quay ra trách tao?\”
Đoàn Khâu: \”Đệch!\”
Gã sao có thể không rõ Quách Hòe nghĩ gì, Lâm Quát đang đơn lẻ, còn là người đề xuất, bọn gã cũng có thể bức ép Lâm Quát đi gạch tên trên danh sách.
Quách Hòe: \”Mày đừng nóng.\” Nói đoạn đem bút lông ra: \”Bút còn ở đây.\”
Đoàn Khâu thở phào, nghiến răng nói một câu: \”Cứ chờ ở đây, tao không tin nó sẽ không ra.\”
Đám đông không dám làm ngơ, dù sao danh sách ở trong tay Lâm Quát, dẫu bút có ở chỗ bọn họ, nhưng không ai dám hứa chắc dùng những thứ khác gạch tên có được hay không.
Quách Hòe nhìn quyển tranh Lâm Quát tiến vào: “… \’Vân Ngoại Kính\’? Lâm Quát sẽ không chết ở trong đó chứ.\”
Đoàn Khâu cũng nhìn lại bức tường, phần tranh vẽ \’Vân Ngoại Kính\’ hơi đặc biệt hơn cái khác, là ở màu sắc của nó không rõ ràng, toàn bộ chỉ có trắng và đen, toát lên hơi thở bi thương sâu thẳm. \’Vân Ngoại Kính\’ còn bị gọi là gương quỷ, chuyên tạo ra ảo ảnh như thật còn chưa nói, từng câu chuyện ảo đều bi thương, rất nhiều người vì không phân rõ thật giả hoặc sa vào chuyện trong gương không thoát ra được mà vĩnh viễn ở lại trong quyển tranh, nó trong xếp hạng bách quỷ đứng thứ năm.
\”Tao nhớ nó là khu B dưới?\” Đoàn Khâu nghĩ đến điểm này, lạnh lùng gằn từng chữ: \”Thế quá nửa là chết rồi, tất cả đều chôn chung với nó, đệch!\”
Quách Hòe hít sâu một hơi: \”Mày đừng bi quan thế, dù nó có chết, chúng ta chưa chắc sẽ chịu ảnh hưởng.\”
Đoàn Khâu cười lạnh: \”Vậy mày nói tao nghe, nếu nó chết trong đó, chúng ta ai có thể vào lấy danh sách ra? Nếu danh sách vĩnh viễn lưu trong quyển tranh, ⟨Bách Quỷ Đồ⟩ mất điểm nhấn, hệ thống chủ thần sẽ điều chỉnh thế nào. Lại nói, nếu nó có chuyện ngoài ý muốn, nhất định nghĩ đến kéo chúng ta chết cùng, quy tắc cũng không nói chỉ có bút trên tay mày mới có thể gạch tên.\”
Quách Hòe vốn chỉ lựa lời dễ nghe làm bản thân bình tĩnh, nếu Đoàn Khâu đã chọc thủng tầng ảo tưởng này, Quách Hòe đành phải nói: \”Vậy được, ở chỗ này canh chừng.\”
Đúng như lời Đoàn Khâu, Lâm Quát không chỉ cướp đi danh sách, cũng là điểm nhấn của phó bản ⟨Bách Quỷ Đồ⟩. Từ lúc cậu cướp danh sách về tay, ống kính livestream liền cố định quay Lâm Quát, bình luận mém chút bùng nổ:
[Cái người đề xuất này? Khá bạo đấy]
[Cậu ta phản ứng nhanh phết, vậy mà có thể giữa một đám người tham dự khu thành trên cướp danh sách về tay.]