[Edit – Đm][Hoàn] Hẹn Hò Online Trong Game Kinh Dị – Chương 67: Vũ Nữ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Đm][Hoàn] Hẹn Hò Online Trong Game Kinh Dị - Chương 67: Vũ Nữ

\”Điên rồi.\” Thịnh Văn \’xùy\’ thành tiếng.

Trên thực tế, Lâm Quát cũng nghĩ như vậy.

Cả đám Vương Thanh không cản được Trương Dực cũng chẳng nhiều lời, một loạt trừng mắt nhìn đội Lâm Quát, sau đó kéo nhau rời đi.

Lâm Chi không rõ tình hình, cũng không ảnh hưởng việc cô nhóc gai mắt đám người đó.

Lâm Quát thu mắt, tầm nhìn rơi trên \’U Cốc Hưởng\’, từ nét vẽ có thể nhìn ra sức mạnh của nó, lúc này mắt \’U Cốc Hưởng’ đọng máu của Trương Dực lại càng quỷ dị.

Bốn người họ chờ ở tường ngoài hồi lâu, đến khi sắc trời dần dần ảm đạm, Thịnh Văn nhìn bầu trời trĩu nặng nói ‘hẳn sắp xong rồi’, quả nhiên dứt lời không bao lâu, mặt tường phía \’Vũ Nữ’ xuất hiện gợn sóng, Quan Mạc cùng với Giang Thăng bước ra.

Trương Mộng Nam tiến lên một bước: \”Anh Quan Mạc!\”

Quan Mạc ngại ngừng nhìn cả đám: \”Đang chờ bọn tôi à? Ngại quá, gặp tình huống bất ngờ, ở lại hơi muộn chút, để các cậu đợi lâu rồi.\”

Sắc mặt Giang Thăng tái nhợt, lúc nhìn thấy Lâm Chi mới tốt dần lên: \”Chị Chi Chi.\”

Lâm Chi nói: \”Không có đâu, bọn em cũng vừa ra không lâu.\”

Quan Mạc hất hất cằm: \”Anh Thịnh Văn của mấy em thì chưa chắc.\”

Thịnh Văn nói nhạt thếch: \”Không đợi bao lâu, cũng chỉ từ trời sáng tới trời tối thôi.\”

Quan Mạc chỉ cười.

Đã đến thời gian nên ăn bữa tối, sáu người bọn họ trên đường về tứ hợp viện bắt đầu mưa, mưa rơi không lớn, chỉ là cơn mưa dầm rả rích, hoà với thời tiết ảm đạm khiến người ta sinh ra cảm xúc phiền muộn không nói thành lời. Lâm Quát lại ngửi thấy mùi tanh của đất từ Quan Mạc và Giang Thăng, giống lúc mới vào quyển tranh ‘Vũ Nữ’, cậu dõi mắt nhìn hai bọn họ, cả hai đang kể chuyện ‘Vũ Nữ’ cho Lâm Chi với Trương Mộng Nam nghe.

Quan Mạc nói: \”‘Vũ Nữ’ rất đẹp, sẽ chỉ xuất hiện trong ngày mưa. Vì rất đẹp nên khi mắc mưa sẽ khiến người ta cảm thấy đáng thương, nếu có người chủ động che dù chung với ’Vũ Nữ’, nàng sẽ đi theo người đó.\”

Lâm Chi hơi rợn: \”Thế… anh Quan Mạc lấy được mắt Vũ Nữ rất không đơn giản nhỉ.\” Nói đoạn trìu mến xoa xoa đầu Giang Thăng: \”Nhóc con, có bị doạ sợ hay không.\”

Giang Thăng lắc đầu: \”Em không có.\”

Quan Mạc gật đầu: \”Giang Thăng rất dũng cảm.\” Anh nói: \”Vì biết mánh của ’Vũ Nữ’ nên cũng không khó đến vậy.\”

Lâm Quát im hơi lặng tiếng đánh giá Quan Mạc và Giang Thăng, chỉ có Thịnh Văn phát hiện ra cậu khác thường, liền kéo người về bên cạnh, ôm vai Lâm Quát thấp giọng hỏi: \”Sao vậy?\”

Lâm Quát lắc đầu, lát sau mới nói: \”Không rõ nữa, có thể do mưa hơi kỳ lạ.\”

Thịnh Văn dán sát tai Lâm Quát: \”’Vũ Nữ’ bị mang ra rồi.\”

Lâm Quát giật thót, cảm xúc trên mặt không mấy thay đổi.

\”Không đi nhón chân, trên người không có quỷ.\” Thịnh Văn phát âm nhẹ nhàng nhàn nhạt, tưởng chừng chỉ đang nói chuyện phiếm: \”Chờ lát nữa nhìn bóng bọn họ, quỷ đi theo ai người đó sẽ hiện ra hình bóng dạng quỷ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.