\’Nhật ký của Chu Mộc\’.
Trương Dực xưng hô thân mật với Chu Mộc, khiến Lâm Quát không khỏi nhíu mày. Người này đến chữ viết của Chu Mộc còn nhận không ra, xem chừng tình cảm cũng chẳng sâu sắc đến vậy. Mong muốn giao cuốn nhật ký cho Trương Dực là Chu Mộc nhờ trước khi chết, Lâm Quát nhận ủy thác tận tâm hoàn thành, liền mang cuốn nhật ký ra.
Cậu tự tay giao cho Trương Dực, mở miệng muốn nói, nhưng lại không tìm thấy một lời thích hợp. Chờ Trương Dực run rẩy nhận cuốn nhật ký, tảng đá trong lòng Lâm Quát rốt cuộc được gỡ xuống, lập tức thoải mái hơn hẳn.
Không quan tâm Trương Dực nữa, Lâm Quát kéo Thịnh Văn tới đại sảnh ăn cơm.
Hai người ngồi trên bàn, Lâm Quát lấy mắt \’Hải Toạ Đầu\’ ra, Thịnh Văn khen: \”Bạn trai anh siêu quá.\”
Lâm Quát cũng không vừa: \”Đối tượng của em lợi hại nhất, không chỉ lấy được mắt \’Quỷ Xảo Quyệt\’, còn lấy được cả mắt \’Đại Thiên Cẩu\’.\”
Thịnh Văn: “…\”
Thịnh Văn đánh trống lảng: \”Những người khác vẫn chưa ra sao?\”
Lâm Quát nói: \”Lúc ra em có thấy, mắt \’Vũ Nữ\’ và \’Tử Đằng Tinh\’ vẫn đang mở.\” Dừng một chút, Lâm Quát tiếp tục: \”Hạt châu không vỡ, thế nên đừng lo.\”
Thịnh Văn còn muốn nói, đại sảnh liền rồng rắn tới một đống người, hắn kéo Lâm Quát đến bên cạnh, lúc này mới nâng mắt nhìn tới kẻ dẫn đầu.
Là bọn Vương Thanh.
Lúc Lâm Quát vào quyển tranh \’Hải Toạ Đầu\’, Vương Thanh mạnh miệng bảo bọn họ chờ đấy, xem ra hiện tại là đến gây hấn trả thù.
Lâm Quát cũng ngẩng đầu lạnh tanh nhìn bọn họ.
Chẳng ngờ Vương Thanh lộ ra một mặt tươi cười nịnh nọt, bọn gã vừa ra từ quyển tranh, nghe chuyện Thịnh Văn cướp mắt \’Đại Thiên Cẩu’ của Trương Dực, Trương Dực phụ trách vũ lực trong đội Vương Thanh, Thịnh Văn có thể cướp từ Trương Dực nói rõ hắn không phải kiểu lương thiện.
Nghĩ tới lí do Thịnh Văn gây sự quá nửa là vì trả thù Trương Dực, Vương Thanh tiên lễ hậu binh nói xin lỗi với Thịnh Văn và Lâm Quát, sau đó cười nói: \”Đúng là bọn tôi làm không đúng, tôi phải xin lỗi các anh. Nghe nói anh cũng tìm anh Dực trả thù rồi? Đã trút giận, vậy trả mắt \’Đại Thiên Cẩu\’ lại cho chúng tôi đi, dù sao anh Dực lấy được nó từ quyển tranh cũng chẳng dễ dàng, các anh thấy thế nào?\”
Bằng cái nết của Thịnh Văn thì phải cướp hết mắt của đám này mới xem như hả giận, chỉ là có Lâm Quát bên cạnh, hắn không lên tiếng, muốn chờ Lâm Quát đưa ra quyết định, dù cậu quyết định thế nào, hắn chọn tuân theo êm đẹp mọi sự.
Lâm Quát nói: \”Là Trương Dực lấy được mắt, cũng không nên là các anh tới đòi.\”
Nụ cười trên mặt Vương Thanh nhạt đi mấy phần: \”Lâm Quát, ý cậu là muốn Trương Dực tự mình đến xin lỗi? Đâu cần phải thế, anh Dực e là phải nằm trên giường mấy ngày, các cậu tha được cái nào thì tha, chừa đường đối nhân xử thế ngày sau dễ nói chuyện!\”
Quách Hòe nhìn Thịnh Văn nói: \”Vị đại ca này hẳn là không ít tích phân, ban thưởng đoàn đội của ⟨Bách Quỷ Đồ⟩ cũng chỉ có một vạn điểm, vị đại ca này mới đánh người đã trừ 8 vạn, hà tất giành mắt với chúng tôi, Trương Dực kia tuy đáng ghét, nhưng anh ta cũng có nỗi khổ tâm.\”