[Edit- Đm] Niên Thiếu Không Biết Ma Tôn Tốt – Thẩm Viên Viên Viên – Chương 11: Báo ứng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit- Đm] Niên Thiếu Không Biết Ma Tôn Tốt – Thẩm Viên Viên Viên - Chương 11: Báo ứng

Lời vừa dứt, như để chứng minh bản thân đã đến ngày tận số, đỉnh động bắt đầu rơi lác đác những mảnh đá vụn-đó là điềm báo ngọn núi sắp sụp đổ.

Những mảnh đá rơi xuống ban đầu chẳng lớn, chỉ cỡ đầu ngón tay, rơi trúng người cũng chẳng gây thương tổn gì. Theo lẽ thường, thừa lúc sơn động chưa hoàn toàn sụp đổ, giết rồng lấy tim rồi nhanh chóng xuống núi chính là lựa chọn tốt nhất.

Rồng hiển nhiên cũng nghĩ vậy, thậm chí để Phượng Thanh Vận hành động dễ dàng hơn, hắn còn chủ động rời khỏi cột đá, mặc cho vết thương vốn đã rách toạc càng thêm trầm trọng.

Thế nhưng, Phượng Thanh Vận lại không hề động đậy. Y cứ thế lặng lẽ ngồi đó, chẳng tỏ ý định sẽ lấy tim rồng.

Ngoài ra, ánh mắt vẫn dán chặt vào Long Thần, không hề chớp, gương mặt cũng không lộ bất kỳ biểu cảm nào, chỉ là thoạt nhìn như thể y đang giận dữ vì chuyện vừa xảy ra.

\”Ngươi trừng mắt nhìn bổn tọa làm gì?\” Rồng nghi hoặc hỏi: \”Không ra tay, ngươi sẽ chết chung với bổn tọa đấy.\”

Phượng Thanh Vận chỉ nhàn nhạt đáp: \”Giết người đền mạng, ta cùng Ngài chết chung.\”

Lời vừa thốt ra, Long Thần ngẩn ngơ, kinh ngạc nhìn y.

Sau câu nói đó, Phượng Thanh Vận không mở miệng thêm, đôi tay vấy máu rồng của vẫn khoanh hờ trước người, cứ lặng thinh chờ đợi kết cục.

Lúc này, Long Thần mới dần nhận ra, vị \”tân nương\” thoạt nhìn ôn hòa, nhu nhược, gả gà theo gà, gả chó theo chó này, lại sở hữu một cốt cách kiên cường không thể khuất phục.

Y không muốn mổ lấy trái tim của con rồng bị chính mình lỡ tay giết chết, càng không muốn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra để quay về, sống nốt những tháng ngày bên kẻ đã đích thân đẩy y ra ngoài.

Y không cần một tình yêu dối trá, cũng chẳng cần một cuộc hôn nhân được tô vẽ để che mắt thế gian.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc người đó đẩy y đi, gã đã không còn là người mà y từng yêu thương.

Thà làm ngọc vỡ, chẳng làm ngói lành.

Con rồng dường như cũng không ngờ rằng, đã sống trăm năm, vậy mà đến phút lâm chung lại bị sự kiên định của một phàm nhân làm chấn động đến vậy.

Chưa kịp định thần, Phượng Thanh Vận đã lần nữa ngẩng lên nhìn hắn: \”Nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, ta giết Ngài là một lẽ, còn Ngài lừa ta thì tính sao đây?\”

Hắn cúi đầu, chỉ thấy người trước mặt vẫn ngồi giữa những tảng đá lộn xộn, áo trong trắng muốt bị vấy đầy máu rồng đỏ thẫm, tựa những đóa đào nở rộ.

Tóc mai y rối bời vì trèo lên vách đá, vậy mà dáng vẻ ấy lại đẹp đến mức kinh tâm động phách.

Khi y chau mày nhìn hắn, nét bướng bỉnh ấy lại mang theo một vẻ đẹp kỳ dị không cách nào diễn tả.

Long Thần vừa cảm nhận sinh mệnh đang dần trôi đi, vừa chăm chú nhìn y. Hồi lâu sau, mới mở miệng: \”…Coi như bổn tọa nợ ngươi một lần.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.