[Edit/Đm] Ai Cũng Có Thể Là Hoàng Đế, Còn Ta Chỉ Muốn Làm Hoàng Hậu – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Đm] Ai Cũng Có Thể Là Hoàng Đế, Còn Ta Chỉ Muốn Làm Hoàng Hậu - Chương 52

Một lát sau, Lan Dịch Hoan lắc đầu cười khổ, nói:\”Nhiệm vụ này của ngươi, đúng là đủ ác.\”

Đây đúng là vấn đề hắn không dám nghĩ tới sau khi biết thân thế của mình.

Sống một đời này, người thân quan trọng nhất của Lan Dịch Hoan chính là Lan Dịch Trăn, hắn thật sự lo lắng, nếu hai người căn bản không phải huynh đệ, có phải hắn sẽ lại lẻ loi cô độc một mình?

Người thân thật sự của hắn không biết đang ở nơi nào, mà người bên cạnh hắn đều không có chút liên hệ huyết mạch nào với hắn, quan hệ của bọn họ gần như là dựa vào cảm tình.

Nhưng từ trước tới nay Lan Dịch Hoan cũng không dám tin vào thứ gọi là cảm tình.

Không có sự ràng buộc về lợi ích, huyết thống, hôn ước, chỉ có một chút cảm tình thì có thể làm được gì?

Quá phù phiếm.

Tựa như nhiều năm trước kia, hắn nỗ lực như vậy nhưng Tề Quý phi vẫn không yêu hắn.

Đang thất thần thì hệ thống lại hỏi hắn:[Thất Điện hạ không muốn nhận nhiệm vụ sao?]

Lan Dịch Hoan phục hồi tinh thần, nói:\”Nhận.\”

Hắn dừng một chút, lộ ra một nụ cười:\”Đương nhiên muốn nhận rồi, trước sau gì cũng phải đối mặt, chỉ hỏi hắn mấy câu thôi, có gì khó chứ.\”

Có những chuyện, mặc dù sợ hãi nhưng nhất định vẫn phải làm.

Cho nên hắn thường xuyên cảm thấy được lo được mất, lo lắng bất an nhưng lúc nào cũng chưa từng lùi bước.

Sau khi hồi cung, Lan Dịch Hoan tựa hồ như lúc còn nhỏ, cầm theo gối đầu, định sẽ đi tìm Lan Dịch Trăn.

Lúc cầm gối đầu lên, ánh mắt hắn xoay chuyển, thấy gầu nhỏ thường ngủ cạnh hắn đang lẻ loi nằm ở kia, liền nói thầm một câu:\”Cũng mang theo ngươi nữa.\” Vì thế, hắn ôm tất cả trước ngực, đi bộ tới Đông Cung.

Lan Dịch Trăn đang phê duyệt tấu chương, Lan Dịch Hoan ở bên ngoài gõ cửa, sau đó đưa đầu vào dò xét, cười nói:\”Ca, chưa ngủ sao? Còn bận không? Có muốn nghỉ ngơi sớm chút không?!\”

Lan Dịch Trăn quay đầu sang, thấy nửa bên mặt cùng đôi mắt sáng láp lánh của Lan Dịch Hoan.

Y chỉ cần thấy Lan Dịch Hoan thì liền thấy trái tim mềm mại, như đang ngâm trong nước ấm, vài phần vui mừng, vài phần thương tiếc, vài phần áy náy.

Trước kia, vẫn là y chiếu cố không chu toàn, y quả thực không biết phải làm gì mới có thể khiến cho Lan Dịch Hoan mãi mãi vui vẻ, một đời bình an.

Lan Dịch Trăn thả bút xuống, tự y cũng cảm thấy được giọng nói của mình ôn nhu đến khó tưởng tượng.

Y nói:\”Ngươi muốn nghỉ ngơi ở chỗ ta sao? Vậy đến đây đi, ta không xem sổ con nữa.\”

Lúc này Lan Dịch Hoan mới cười hì hì mà bước vào, trêu ghẹo:\”Nhị ca, ngươi vậy là không được rồi. Ý chí không kiên định như vậy, sau này sẽ biến thành hôn quân \’Quân vương từ đây không tảo triều\’ đó.\”

Lan Dịch Trăn cười.

Lan Dịch Hoan nói xong rồi liền thấy y cười, cũng ý thức được so sánh của mình có chút không thích hợp, rốt cuộc trước câu \”Quân vương từ đây không tảo triều\” là câu \”Đêm xuân khổ đoản ngày cao khởi\” , hắn nói như vậy, chính là đem mình so sánh với yêu phi hại quốc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.