[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Ngoại truyện • Động phòng (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Ngoại truyện • Động phòng (H)

Rèm kéo lên rồi, bắc loa gáyyyyyy đi bà con làng xóm ơi 📢📢📢 đây là chương H của đêm thành hôn c22 nha, dẹp nến đỏ đổ lệ gì đó đê, nhào dô húp thịt thoai ~

==

Màn đỏ rũ xuống, ánh nến của đèn cầy long phượng thoáng chốc mờ ảo, cảnh vật trở nên khép kín, chiếc giường cưới vốn cảm thấy rộng quá mức giờ đây khiến cho Triệu Bạch Ngư sinh ra cảm giác chật chội, hít thở không thông.

Y rũ mắt, quỳ thấp trên chiếc chăn hỉ màu đỏ chót, liếc mắt sang là có thể thấy được hình thêu khéo léo trên trên chăn, đó là hoa văn uyên ương hí thủy truyền thống.

Bàn tay của Hoắc Kinh Đường đã vươn đến trước mặt Triệu Bạch Ngư, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, màu da trắng lạnh, bàn tay ấy hơi lớn hơn tay y, nó cởi bỏ đai lưng của Triệu Bạch Ngư, chậm rãi rút ra, dường như phát hiện ra y thoáng thở dồn dập nên khựng lại một chút.

\”Sợ à?\”

Triệu Bạch Ngư lắc đầu, nhấp môi đáp: \”Hồi hộp.\”

Tiếng cười của Hoắc Kinh Đường vang lên trên đỉnh đầu: \”Tập quen là được rồi.\”

Triệu Bạch Ngư do dự: \”Túng dục không tốt.\”

Hoắc Kinh Đường nghiêng đầu sang một bên rồi bật cười.

Triệu Bạch Ngư: \”…\” Y muốn hỏi xem có gì vui đâu mà cười, nhưng chỉ một giây sau đai lưng đã bị rút đi, áo ngoài lập tức bung ra, bàn tay linh hoạt lạ thường của Hoắc Kinh Đường cởi sạch từng lớp quần áo bên trong, rồi hắn cúi người xuống hôn môi y.

Trong mũi ngập tràn mùi đàn hương và mùi thuốc Đông y nhàn nhạt, hương vị này bện thành một tấm lưới màu son bao phủ năm giác quan của Triệu Bạch Ngư, sau đó toàn bộ cảm giác đều bị sức nóng trên môi tước đoạt đi hết.

Môi mỏng ấp áp vốn mềm mại nhưng lúc này lại mạnh mẽ đến nỗi không thể ngăn lại được, nó phá vỡ khóe môi đang hé ra của Triệu Bạch Ngư, rồi như vào chốn không người bắt đầu càn quét kịch liệt, lưỡi quét qua lợi, xoáy vào khoang miệng nhạy cảm, hai đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau phát ra âm thanh ướt át, giống như tiếng hai con cá chuối giao phối dưới đám cây thủy sinh trong ao sâu vào đêm khuya.

Mười ngón tay Triệu Bạch Ngư siết chặt vào ống quần, trái tim hồi hộp đến hoảng sợ, thình thịch rộn lên, thoắt cái cả người run rẩy, y bỗng nhận ra Hoắc Kinh Đường đã cởi hết quần áo trên người mình, chỉ để lại một chiếc áo lót trắng dán lên da thịt, bàn tay kia lần theo mép áo chui vào sờ soạng, nhẹ nhàng dán lên da y, bụng ngón tay có vết chai khá rõ ràng, cọ qua da không đau nhưng lại khiến cho từng nơi mà nó đi ngang trở nên ngứa ngáy không sao chịu nổi, sự chú ý hoàn toàn bị chỗ ngứa chiếm đoạt mất rồi.

Triệu Bạch Ngư nhắm chặt hai mắt, lông mi run lên không ngừng, cảm giác được Hoắc Kinh Đường lui ra rồi lại đến gần, mi mắt bị hắn liếm ướt, y mở bừng mắt ra, đối diện với ánh mắt của Hoắc Kinh Đường, đôi mắt vốn mang sắc lưu ly trong vắt giờ đây đã trở nên sâu đậm, đâu đó là dục vọng mãnh liệt như dã thú giãy giụa trong trói buộc sắp sửa bùng nổ.

Hoắc Kinh Đường khẽ cười một tiếng, \”Biết phải làm gì không?\”

Cả người Triệu Bạch Ngư nóng bừng, cuộn chặt tay lại rồi lắc đầu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.