[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Ngoại truyện 8 • Từ quan (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Ngoại truyện 8 • Từ quan (1)

Năm Nguyên Thú thứ ba mươi bảy, một trận phong hàn xuất hiện đột ngột quật ngã Nguyên Thú đế, bệnh tình ập đến mạnh mẽ, thuốc và kim châm cứu cũng nhanh chóng không thể chữa được nữa, ông bệnh rồi qua đời trong một buổi trưa mùa xuân tươi đẹp, thụy hào Cảnh Văn đế.

Thập Thất hoàng tử kế vị, niên hiệu Trọng Hoa.

Trọng Hoa đế đăng cơ, đại xá thiên hạ, sẵn tiện gia phong cho các lão thần, trọng thần bên người.

Trần Sư Đạo tám mươi mấy tuổi đã rảnh rỗi ngồi nhà từ lâu, có nói gì cũng không chịu xuất sĩ trở lại, chỉ đành phải giữ cho ông chức Thái sư, hưởng vinh dự, lãnh lương bổng, không cần phải vào triều làm việc, thay vào đó đặc phong tước hiệu cho con trai của ông cụ là Trần Phương Nhung.

Lòng dạ Nguyên Thú đế lang thang ở tận trời xa, đây là chuyện mà tất cả mọi người đều biết, dù tân đế là một người có tính tình nhân hậu, nhưng trước khi băng hà ông vẫn nghĩ đủ mọi cách để đan thư thiết khoán lại cho phủ Lâm An vương, còn cho Triệu Bạch Ngư một cây roi đánh vua trên đánh hôn quân dưới đánh gian thần.

Chỉ cần hai người không làm những chuyện như mưu triều soán vị, thì trên đời này không ai có thể động đến bọn họ.

Vậy cho nên hai người không thể phong cũng chẳng thể thưởng.

Hoắc Kinh Đường và Triệu Bạch Ngư lần lượt là huynh trưởng và trưởng tẩu, bên cạnh đó còn đều là thầy dạy gã về võ công và văn trị, dù không có đan thư thiết khoán và roi đánh vua, tân đế cũng không dám suy nghĩ đến chuyện không kính trọng họ.

Hai vị này đều là gừng già thành tinh lăn lộn lâu trong quan trường, làm việc sẽ không bao giờ quan tâm đến điểm mấu chốt, cũng sẽ không để cho người ta nắm được nhược điểm, khi tiên đế tại thế còn hết cách đành chịu với bọn họ, huống chi là tân đế lớn lên trong sự giáo dục của hai vợ chồng này?

Hoắc Kinh Đường mang tước vị cao nhất, Triệu Bạch Ngư cũng đứng ở nơi cao ngất ngưỡng, trong kho phủ chồng chất bảo vật mà tiên đế ban cho, mà nhà họ còn lén lút kinh doanh sản nghiệp riêng, tính ra tài sản còn nhiều hơn cả tiền riêng của tân đế nữa.

Bởi vậy nên là không thể phong, cũng không thể thưởng.

Mới đầu khi tân đế lên ngôi, quả thật đã đau đầu một khoảng thời gian, ai ai cũng được phong thưởng, nhìn lại hai vị này chẳng có động tĩnh gì, trong triều có mấy người tinh ranh bảo đấy là phân biệt đối xử, khoảng thời gian đó, số lượng sổ con tham tấu từ môn sinh của Triệu Bạch Ngư tăng lên gấp đôi.

Cũng may nhờ có Thái hậu ra chủ ý, thông báo rằng trong cung sẽ tổ chức một bữa tiệc nhà, tân đế không mời hoàng thúc huynh đệ tỷ muội gì cả, chỉ đưa khẩu dụ đến thẳng phủ Lâm An vương.

Tiền triều hậu cung nhìn thấy lập tức hiểu rõ, đến chị em ruột cùng mẹ sinh ra còn chẳng được mời đến bữa tiệc nhà này, đủ để chứng minh sức nặng của Hoắc Kinh Đường và Triệu Bạch Ngư trong lòng tân đế rồi, trong ngoài triều đình đều không ai bì nổi.

Cách làm này hiệu quả hơn bất kì mọi chức tước hay phần thưởng nào khác.

Lòng dạ nhỏ nhen của đám người triều trước nhanh chóng bị bóp chết từ trong trứng nước, năm thứ hai tân đế lên ngôi mưa thuận gió hoà, mùa gặt hái thu hoạch tốt đẹp, trong lòng người dân bốn phương thật sự khâm phục, không ai dám lỗ mãng trước mặt một đất nước mang mệnh cường thịnh này nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.