Sau khi mọi chuyện bại lộ, Triệu Ngọc Tranh vẫn không hề sợ hãi, từ năm mười sáu tuổi biết được sự thật đổi con, cậu đã chấp nhận kết cục chết không yên ổn rồi.
Nửa đời trước cậu được ăn ngon mặc đẹp, được muôn vàn yêu thương, tự do bay nhảy, làm sao có thể chịu được cuộc sống sau khi rơi xuống đất chứ?
Biết rõ Đông cung và mẹ ruột sẽ lợi dụng cung yến cử binh mưu phản, thực tế triều thần mệnh phụ tham dự cuộc họp càng dễ trở thành bia ngắm hơn, Triệu Ngọc Tranh vẫn trơ mắt nhìn xe ngựa đưa Triệu Bá Ung và Tạ thị đi về phía hoàng cung.
Thật ra cậu đã cho Triệu Bá Ung và Tạ thị một cơ hội, cậu đã giữ họ lại, nếu như hai người vẫn nhìn cậu một cái, có thể đối mặt với cậu bằng biểu cảm ôn hòa, có thể khiến cho cậu cảm nhận được hai mươi năm bọn họ ở cùng nhau không phải duy trì nhờ dựa vào quan hệ máu mủ.
Thế nhưng người nhà họ Triệu lại khiến cho cậu thất vọng.
Thân thế của cậu, mẹ ruột của cậu chính là nguồn gốc tội lỗi, cho nên cậu cũng sẽ bị ghét lây giống như Triệu Bạch Ngư của những ngày trước khi sự thật bị vạch trần.
Những lúc triền miên trên giường bệnh, Triệu Ngọc Tranh đã vô cùng hận Triệu Bạch Ngư, hận mẹ ruột đã hại cậu sinh ra với số mệnh ngắn ngủi, hận Triệu Bạch Ngư có được thân thể khỏe mạnh, có thể chạy nhảy, vì vậy nên từ nhỏ cậu đã học được cách lợi dụng cơ thể yếu ớt lắm bệnh của mình để dẫn dắt người bên cạnh mình giận cá chém thớt, ghét bỏ Triệu Bạch Ngư.
Triệu Trường Phong, Triệu Trọng Cẩm và Triệu Ngọc Khanh đều yêu thương và nuông chiều cậu, họ ấn tượng sâu sắc với sự ác độc của Xương Bình, cảm xúc đối với Triệu Bạch Ngư vốn rất phức tạp, lại bị dáng vẻ suy yếu, bất lực khóc lóc vì đau của cậu kích thích, hiển nhiên toàn bộ nỗi căm ghét Xương Bình đều bị chuyển lên người Triệu Bạch Ngư.
Ác ý của một đứa trẻ là thứ đơn thuần nhất nhưng cũng dễ gây tổn thương nhất, chỉ tiếc gia phong nhà họ Triệu vẫn sừng sững ở đó, cuối cùng không khiến Triệu Bạch Ngư chết ở sâu trong đại trạch, trái lại bình an lớn lên.
Ba con trai lớn của nhà họ Triệu đều được chọn trở thành thư đồng của hoàng tử, dù không ai từng đến tộc học dù chỉ một ngày, bởi vì hổ thẹn với nhà họ Triệu, Nguyên Thú đế và Thái hậu cũng vô cùng yêu chiều cậu, đặc biệt lệnh cho Triệu Ngọc Tranh tuổi còn nhỏ vào cung làm thư đồng.
Thực tế là muốn đi hay không tùy vào ý cậu, đến đó rồi cũng chỉ được các hoàng tử vây quanh tâng bốc mà thôi.
Trong cung ngoài cung, trong phủ ngoài phủ đều không có ngoại lệ, những người có quyền thế nhất trên đời này đều thiên vị cậu, ai dám không cưng chiều con trai út của nhà họ Triệu chứ?
Có ai không yêu Triệu Ngọc Tranh?
Đến tuổi hiểu chuyện biết lễ, cơ thể không còn lúc nào cũng bệnh tật nữa, Triệu Ngọc Tranh nhìn Triệu Bạch Ngư cũng không còn thấy ghét, không còn trút giận lên y hay tìm cớ kiếm chuyện nữa, mặc dù không thể thông cảm cho những việc mà \’mẹ ruột\’ của y làm, nhưng cậu vẫn rộng lượng buông tha cho Triệu Bạch Ngư.