\”Tít…\”
Điện tâm đồ trong phòng phẫu thuật vốn đã trở thành một đường thẳng tắp đột nhiên phát ra tiếng kêu mãnh liệt, có thể thấy rằng nó đang bắt đầu gập ghềnh lên xuống, bác sĩ và người thân đang chìm trong đau thương ngẩng phắt đầu lên, các bác sĩ vội vàng cấp cứu, người thân thì vui buồn lẫn lộn, ngạc nhiên đến sững sờ.
Người nhà bị mời ra khỏi phòng phẫu thuật, bắt lấy một y tá lo lắng hỏi: \”Cô à, bé Ngư nhà tôi không chết mà đã sống lại rồi có phải không?\”
Y tá: \”Xin hãy đợi bác sĩ thông báo nhé ạ? Bệnh nhân xuất hiện tình trạng chết lâm sàng rồi lấy lại hô hấp, bây giờ vẫn còn đang cấp cứu, xin hãy kiên nhẫn chờ đợi kết quả.\”
Nói xong người nọ liền đẩy cửa quay lại phòng phẫu thuật, để lại người nhà ở ngoài hành lang cầu trời khấn phật rủ chút lòng thương, phù hộ cho đứa trẻ đáng thương nhà họ bình an vượt qua tai nạn này.
Lời nói chuyện của bác sĩ, y tá và người nhà mờ áo lướt qua một lần trong đầu, lúc thì mơ hồ, lúc lại rõ ràng, ý thức chốc lát vờn quanh phòng phẫu thuật, thậm chí ngửi được mùi hương đặc thù của căn phòng này, một lúc sau lại bị kéo trở về thế giới trong sách, đi khắp vạn dặm non sông, chứng kiến thịnh thế của Đại Cảnh vạn bang triều bái, rồi qua đời vì bệnh tật khi đang ở đỉnh cao cuộc đời.
Một khắc trước khi chết bệnh, bên trong và ngoài phòng đều là người, bạn tốt bạn cũ ngày xưa đều đến đưa tiễn, thế nhưng trước giường chỉ có Hoắc Kinh Đường đầu đầy tóc bạc, cậu chỉ muốn gặp Hoắc Kinh Đường, chỉ không nỡ rời bỏ Hoắc Kinh Đường.
Hoắc Kinh Đường đã nắm chặt tay cậu, tháo chuỗi vòng Phật quấn trên cổ tay của hắn ra rồi đổi lại với chuỗi vòng mà năm ấy hắn tặng cho cậu, nói là trao đổi tín vật kiếp trước kiếp này để gặp nhau.
Hắn bảo Triệu Bạch Ngư cứ đứng trước suối vàng chờ một chút, hắn sẽ nhanh chóng đi tìm cậu.
Triệu Bạch Ngư đã không mở nổi mắt lên nữa, ngón trỏ run rẩy khẽ chạm vào mu bàn tay Hoắc Kinh Đường, cánh môi giần giật không nói nên lời, trong lòng thầm cầu mong trời cao rủ lòng thương.
Nguyện có kiếp sau, tiền duyên nối tiếp.
Rồi sau đó cậu chìm vào bóng tối chẳng có chút ánh sáng nào, không biết đã qua bao lâu, có lẽ là cả ngàn năm, cũng có lẽ là chỉ trong nháy mắt, cậu không thể chờ Hoắc Kinh Đường đến, chỉ chờ được ánh sáng trên bàn phẫu thuật.
Cậu trở về hiện thế rồi.
Không có Đại Cảnh, không có người nhà họ Triệu, không có bạn bè tri kỉ, cũng không có Hoắc Kinh Đường, niềm hy vọng, nỗi tuyệt vọng, sự sống mong manh hay niềm hạnh phúc vô tận dường như đều biến thành giấc mộng Nam Kha, thậm chí chẳng tìm được chút tung tích nào trong sách sử.
Đó chỉ là một triều đại giả tưởng không tồn tại, và cuộc đời đó của cậu cũng chỉ như một giấc mơ mà thôi.
***
Khi Triệu Bạch Ngư tỉnh lại, tình trạng của cậu đã tiến triển một cách thần kì, cả bệnh viện đều truyền tai nhau về chuyện này, những bệnh nhân mắc bệnh nan y đều muốn đến gặp cậu, sờ đồ của cậu để cầu nguyện cho mình một chút may mắn nhận được đặc xá của thần chết.