[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 97

Ngạc Đạt Mộc đã ghi hận, Mông Thiên Túng không muốn bị kiếm cớ trả thù nên vội vàng đến thăm hỏi Ngạc Khắc Thiện, báo cáo sự thật bản án của ni cô và suy đoán của ông ta ra.

Ngạc Khắc Thiện mặc thường phục, vạt áo bị sương sớm thấm ướt có lẽ vì mới đi đâu đó về.

\”Ngươi nói ni cô không hoàn tục có thể được chuộc lại sao?\”

Điều mà Triệu Bạch Ngư quan tâm hơn cả Kinh lược sử quả nhiên là có liên quan đến Phật.

Mông Thiên Túng nuốt nước bọt, cẩn thận đối đáp hơn nữa: \”Đúng là có tiền lệ thật, theo lý không thành vấn đề. Nhưng, nhưng mà Lương Vũ đế xuất gia vốn là chuyện hoang đường, còn Hoàng phi tiền triều xuất gia được chuộc lại để phục vụ chuyện gối chăn bẩn thỉu, làm nhục thần phật, nếu như các thủ lĩnh phiên tộc không chấp nhận thì có thể cãi lẽ khéo léo một chút, yêu cầu tách ni cô và tình lang kia ra, sau đó xử phạt.\”

Ngạc Khắc Thiện vỗ tay cười to: \”Chà, đây đúng là chuyện tốt mà, hà tất phải gây khó dễ cho người có tình? Tính về nguồn gốc, Phật giáo Trung Nguyên chính là tổ tông của Phật giáo phiên tộc chúng ta, bọn họ có thể chuộc người xuất gia thì đương nhiên chúng ta cũng làm được. Ha ha, ha ha ha… Thú vị thật, sao ta lại không biết điển cố Lương Vũ đế xuất gia bốn lần được chuộc lại nhỉ? Làm sao không nhớ chuyện Hoàng phi tiền triều nhỉ? Những chuyện tình lãng mạn của anh hùng mỹ nhân này cần phải được ca tụng mới đúng!\”

Mông Thiên Túng bối rối.

Phản ứng này kì lạ thật.

Ai ở Tây Bắc cũng biết Ngạc Khắc Thiện sùng kính Phật nhất, khi cháu gái của ông ta xuất gia làm ni cô còn có lòng xây một cái am ni cô cho nàng, sao bây giờ lại ca tụng việc chuộc ni cô cơ chứ?

Thôi kệ, dù sao cũng không tức giận, không truy cứu, không có án mạng nào đã là chuyện tốt lắm rồi.

\”Nhưng mà triều đình phái Kinh lược sứ, lại còn là thanh thiên nổi tiếng đến vùng Kinh Nguyên này, ngoại trừ hoài nghi trận chiến Thiên Đô Trại ra thì không còn nguyên nhân nào khác, có phải là vì chuyện mờ ám trong trận khi ấy đã được tiết lộ ra ngoài rồi bị kẻ nào mật báo hay không?\”

Nhắc đến trận chiến Thiên Đô Trại, Mông Thiên Túng bèn hối hận với quyết định ban đầu.

Khi chiến báo Thiên Đô Trại được truyền đến, không phải Mông Thiên Túng không điều binh đến giúp, chỉ là trong lúc chỉ huy có sai sót.

Lúc đó ông ta nghĩ Thiên Đô Trại sẽ nhanh chóng bị đánh chiếm, không bằng đến Ninh An Trại mai phục trước, kết quả là nhẹ dạ cả tin vào lời cầu đàm phán hòa bình của Thác Bạt Minh Châu mà đầu hàng.

Cũng vì Đại Hạ thường xuyên xâm phạm vào biên giới với quy mô nhỏ, đến cuối cùng đều lấy cớ hòa đàm để đạt được thứ tốt hơn, bản chất của hành vi này là tống tiền.

Nếu như không quá đáng mà còn được triều đình đồng ý, bọn họ còn có thể nhân cơ hội mua thêm ngựa tốt từ Đại Hạ vào.

Mông Thiên Túng đinh ninh rằng lần này chúng vẫn đến tống tiền cho nên đồng ý hòa đàm ngay, nhưng tướng Ninh An Trại ở lại thủ trại khi ấy là một người chính trực, không chỉ từ chối mà còn xông xáo nhào vào trận chiến đẫm máu, mãi đến khi binh mã Đại Hạ phá tan Ninh An Trại tràn xuống Kinh Châu, ông ta mới biết bên địch có chuẩn bị rồi mới đến, không phải là chỉ đánh chơi chơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.