Kỷ tri phủ tìm thái y quen biết kiểm tra huyết phách ngàn năm mà Triệu Bạch Ngư trình lên, chắc chắn là thật không nhầm mới dám đem nó giao đến chỗ ân sư Thập vương gia.
Thập vương gia mừng rỡ không kể xiết, lại kêu người thử nghiệm một lần nữa, đảm bảo có kì hiệu chữa trị được cổ độc mới tự mình mang đến phủ Lâm An quận vương, tận mắt nhìn thấy Hoắc Kinh Đường sử dụng huyết phách xong sắc mặt hồng hào trở lại, rốt cuộc cũng ra dáng người bình thường thì tâm trạng vui hẳn lên, quay đầu chuẩn bị về ban thưởng cho Kỷ tri phủ.
Nhưng nói thật, Kỷ tri phủ không dám tham công.
Thập vương gia: \”Hóa ra là Triệu gia tứ lang Triệu Bạch Ngư à? Là cháu ngoại lớn, cháu dâu tương lai mà ta chưa từng gặp mặt đó sao?\”
Chuyện Xương Bình làm năm đó quá xấu xa, đến cả ông cũng không muốn nhìn mặt Triệu Bạch Ngư, những năm này cứ mặc cho y lớn lên một mình ở hậu trạch Triệu phủ, nay bị ép gả đi cũng không ai thay y ra mặt, có thể tưởng tượng được cuộc sống không có nhiều điều như ý.
\”Nó có biết huyết phách là để cho ai dùng không?\”
Kỷ tri phủ chắp tay nói: \”Học sinh chỉ nói là ân sư tìm thuốc giúp quý nhân, hơn nữa học sinh cũng mới biết quý nhân đó chính là quận vương.\”
Thập vương gia: \”Ngươi nói nó muốn thay ân sư của nó cầu một ân điển, vậy ân sư của nó là ai?\”
Kỷ tri phủ: \”Lễ bộ Thị lang Trần Sư Đạo.\”
Thập vương gia khàn giọng đáp: \”Không được.\” Nói rồi nhìn về phía bàn bát tiên đối diện, Hoắc Kinh Đường vẫn còn nửa nằm trên tháp, bảo: \”Ngươi là Đại lý tự khanh, chủ thẩm án gian lận thi cử lần này, vừa là biểu ca cũng vừa là hôn phu của nó, sao nó lại không đến tìm ngươi?\”
\”Tìm rồi.\” Hoắc Kinh Đường tuy đang nằm nhưng tư thế vẫn hào sảng bất kham, cùi chỏ tay phải đặt lên đầu gối, ngón tay lần tràng hạt, \”Không cho vào.\”
\”Vậy mà lại tìm rồi?!\” Thập vương gia vỗ bàn cười to: \”Vì cứu người ta, Triệu Bạch Ngư nó chỉ đành dùng cả cái danh hôn phu của ngươi đấy, cũng còn may là không dùng thân phận Lâm An quận vương phi chạy đến Đại lý tự!\”
Cười xong, Thập vương gia lại xúc động: \”Có điều, trong tình thế cấp bách thế này thì vẫn có thể hiểu được. Bây giờ kinh quan đều xoay quanh Trần phủ, một mình nó ngược dòng đón khó khăn, cũng là người có lòng hiếm thấy. Nếu như nó thật sự không biết ai đang cầu có huyết phách ngàn năm, không biết rốt cuộc bảo vật đó dùng để cứu mạng ai, thì chính là ông trời đang giúp đỡ nó. Trời không tuyệt đường ngươi, không tuyệt Trần Sư Đạo, cũng không tuyệt tấm lòng của Triệu Bạch Ngư.\”
Hoắc Kinh Đường không đáp lời nào, Thập vương gia vẫn bùi ngùi xúc động.
\”Ôi, ngươi nói xem, sao huyết phách ngàn năm lại ở trong tay Triệu Bạch Ngư? Bốn năm năm nay chúng ta đi tìm nó, quay lại đã chậm một bước rồi. Của cải của Hoàng huynh ở khắp nơi, người dưới tay ta, hiệu buôn trải rộng cả nước không nói, mười tỉnh hai mươi mấy phủ ít nhất cũng có tai mắt, còn có bảo khố của nhà ngoại ngươi Thôi quốc công cũng toàn được giữ gìn từ đời thánh tổ, bao nhiêu người góp sức cũng không ai tìm được huyết phách ngàn năm!\”