Vương Nguyệt Minh chết rồi.
Chiếm cứ Lưỡng Giang, thao túng Cán thương, không quan không tước, một thư sinh nghèo què chân mà vẫn có thể đùa bỡn quan trường Lưỡng Giang, từ quan lớn cho đến quan cửu phẩm tép riu đều bị hắn sai sử, hô mưa gọi gió, quyền lợi mạnh mẽ còn hơn cả Nguyên Thú đế.
Nếu như có thể có được cuộc sống như Vương Nguyệt Minh, thật ra cũng đáng giá.
Đến cuối cùng, trước khi chết Vương Nguyệt Minh đã vừa lòng thoả ý rồi hay vẫn không cam lòng, Triệu Bạch Ngư không biết được, y chỉ đứng nhìn thi thể của Vương Nguyệt Minh, cầm trong tay hộp gỗ mà hắn đưa cho, những lời mà Vương Nguyệt Minh nói lúc nãy vẫn còn quanh quẩn trong đầu.
Đến Lưỡng Giang gần một năm, ngoài mặt là y đấu pháp cùng Cán thương, thực ra là giao thủ với Vương Nguyệt Minh.
Nếu như không phải vì cơ thể yếu đuối, bệnh ốm đến nỗi không thể tự thân hành động, có lẽ người mà y đối mặt phải là một Vương Nguyệt Minh hai chân khỏe mạnh, nếu là như thế y có thể thắng được mấy trận, liệu rằng y có chết dưới những mưu tính của hắn không, chẳng thể biết được.
Nhất niệm khởi, nhất niệm diệt, nhất ẩm nhất trác, đều là nhân quả.
Tiểu đồng muốn đẩy xe lăn của Vương Nguyệt Minh đi, bị ám vệ ngăn lại: \”Chưa có sự cho phép của tiểu Triệu đại nhân, phạm nhân có chết rồi cũng không thể đưa đi.\”
Tiểu đồng nhìn Triệu Bạch Ngư nói: \”Tam gia bảo, ngươi sẽ không giữ lại thi thể của ông ấy.\”
Lời này vừa được thốt lên, Triệu Bạch Ngư lần nữa sâu sắc cảm nhận được rằng quả nhiên Vương Nguyệt Minh liệu sự như thần, đoán được chính xác lòng người.
Nếu như Khâm sai đến đây, chỉ sợ rằng Lục hoàng tử quen thói vũ nhục thi thể sẽ mang theo cái xác này trở về phục mệnh, hoặc là sẽ bêu đầu thị chúng, hoặc là tiên thi* để răn đe.
(*) Tiên thi: dùng roi đánh thi thể
Nhưng người tới là Triệu Bạch Ngư, đối với y, để lại đầu người không mang lại hiệu quả và lợi ích gì, y cũng không muốn dùng một cỗ thi thể để chơi trò giết gà dọa khỉ.
Triệu Bạch Ngư: \”Để hắn đi đi.\”
Tiểu đồng đẩy xe lăn ra khỏi nhà thủy tạ, khi đi đến cửa thì quay đầu lại nói: \”Tam gia nói, lời này là để cảm ơn ngươi đã cho ông ấy toàn thây, tốt nhất bây giờ ngươi mau chóng đến mỏ đá một chuyến đi.\”
Triệu Bạch Ngư nhíu mày, lòng sinh nghi hoặc.
Tiểu đồng: \”Sổ sách trong tay ngươi tuy có chứng cứ phạm tội liên quan đến việc Xương Bình cấu kết với Cán thương nhưng không đủ để phán tử hình, việc khai thác ở mỏ đá và thông đồng với Nha hàng buôn người đều nhờ có Tam gia cản tay Xương Bình công chúa, gây khó dễ từ những khâu quan trọng nhất, trù tính để bà ta rơi vào cạm bẫy, nhưng bà ta cũng biết ở chỗ Tam gia không có bằng chứng để giết mình.\”
Nói đến đây, sắc mặt Triệu Bạch Ngư thay đổi, đã hiểu được Vương Nguyệt Minh muốn dẫn dắt y đến điều gì.
\”Mau!\” Triệu Bạch Ngư quay đầu nói với Ngụy bá và ám vệ: \”Một người lập tức đến gặp Khâm sai, bảo hắn mang binh tới bao vây mỏ đá, một người theo ta đến mỏ đá ngoài thành cứu người —— Xương Bình muốn giết người diệt khẩu!!\”