[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 80 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 80

Triệu Trọng Cẩm đến Nha môn Tri phủ, vốn định nghĩ cách ra mặt cứu Hoắc Chiêu Vấn, nhưng sự xuất hiện của Nghiên Băng khiến cho hắn vội dừng bước, đợi qua chừng nửa canh giờ, cuối cùng cũng nhìn thấy Hoắc Chiêu Vấn bình an quay trở lại.

Lòng hắn hơi run rẩy, có lẽ đoán ra được là do Triệu Bạch Ngư chỉ điểm.

Y vẫn luôn để ý đến vụ án chăng?

Hoặc phải nói, Hoắc Chiêu Vấn luôn tự cho mình là thú săn mới là con mồi chân chính? Để cho Nghiên Băng nói quanh nói quẩn ở vòng ngoài, thật ra chủ động để lộ hai vụ án, kéo Hoắc Chiêu Vấn nhảy vào trong?

Yến đô úy: \”Lại là Triệu Bạch Ngư đệ đệ sao?\”

Triệu Trọng Cẩm cảm thấy hơi chói tai, chỉnh lại: \”Vẫn còn chưa nhận lại đàng hoàng.\”

Yến đô úy nghĩ thầm, đâu có gì khác nhau đâu chứ?

Lúc hai người đều ôm tâm sự riêng, Hoắc Chiêu Vấn đã tạm biệt Nghiên Băng xong, sắc mặt u ám lướt qua bọn họ. Hai người bèn đuổi theo sau, quan tâm đến cơ thể Hoắc Chiêu Vấn.

Vừa về đến quán trọ, Hoắc Chiêu Vấn đã ngã ngồi xuống ghế, nhắm chặt hai mắt lại, khí thế lạnh lùng túc sát khiến cho người ngoài khiếp sợ, không ai dám lên tiếng.

Một lát sau, Hoắc Chiêu Vấn mới đột nhiên mở mắt: \”Nhị lang, ngươi ở Lưỡng Giang này cũng gần ba năm rồi, vẫn còn chưa thể gặp mặt Tam gia gì đó sao?\”

Triệu Trọng Cẩm: \”Đã đưa bái thiếp mấy lần đều bị từ chối, năm ngoài đột nhiên thay đổi ý định, tiết lộ rằng ông ta sẵn lòng gặp mặt một lần, nhưng sau đó Lưỡng Giang gặp chuyện, Tam gia bị bệnh, đóng cửa từ chối tiếp khách cho đến tận bây giờ, kế hoạch gặp mặt cứ luôn bị trì hoãn lại.\”

Hoắc Chiêu Vấn: \”Ông ta ở đâu?\”

Triệu Trọng Cẩm: \”Ti chức hổ thẹn, không thể tra ra được.\”

\”Lưỡng Giang đúng là nơi ngọa hổ tàng long.\” Hoắc Chiêu Vấn cười lạnh, \”Chuẩn bị giấy bút đợi ta viết một lá thư, dùng bồ câu đưa thư về Khang vương phủ.\”

Tốc độ của thị vệ rất nhanh, vốn đã chuẩn bị giấy bút kĩ càng, mà Hoắc Chiêu Vấn cũng chỉ suy nghĩ chốc lát rồi hạ bút, bút đi như rắn, nhanh chóng hoàn thành một bức thư, nhét vào bì thư đưa ra ngoài.

Triệu Trọng Cẩm bước lên hai bước: \”Vụ án Triều thương là do Nha thương làm, Quản Văn Tân lại chụp lên đầu điện hạ. lẽ nào là do Nha thương đã nhận được tin trước, trong đêm xúi giục Quản Văn Tân làm vậy?\”

\”Không phải Nha thương, là cô cô ruột của bổn vương, đích trưởng công chúa Đại Cảnh!\” Hoắc Chiêu Vấn tức giận vứt khăn ướt lau mặt lau tay, sắc mặt vẫn lạnh băng, cũng may đã đủ tỉnh táo để suy nghĩ. \”Quan trường Lưỡng Giang đã nhổ được một số người, Cán thương thế lớn phải chém ngắn cánh tay đi bớt, về phần cô cô ruột của bổn vương, ta cũng cần áp chế nhuệ khí của bà ấy nữa.\”

Triệu Trọng Cẩm: \”Xương Bình làm ăn ở Lưỡng Giang đã hai mươi năm. Nhưng điện hạ chỉ mới đến đây được một tháng, lại vẫn luôn không tìm được manh mối, thật sự không dễ mới có được án mạng có thể đánh vào quan trường Lưỡng Giang thì lại bị hết tên quan này đến tên quan khác ngăn cản, hôm nay còn gặp kiếp nạn, đường đường là hoàng tử mà lại bị giam vào gông, tội này đủ chém mười cái đầu của Quản Văn Tân rồi! Tất nhiên là Quản Văn Tân đáng hận, nhưng kẻ đứng sau sai gã sát hại mạng người, làm trái pháp luật triều đình mới thật sự là ngang ngược vô đạo! Đại Cảnh còn để cho loại người này tồn tại, sớm muộn gì cũng sẽ bị ăn mòn đến thủng trăm ngàn lỗ. Cho nên ti chức cho rằng, bắt giặc phải bắt vua trước, đánh gã một Xương Bình, thêm một Tam gia mới thật sự là tan đàn xẻ nghé, những kẻ còn lại không có gì đáng sợ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.