[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 78

Nghiên Băng được mời đến quán rượu lớn nhất gần đó, nâng ly cạn chén với Hoắc Chiêu Vấn, khi cậu đã nửa tỉnh nửa say thì cơ bản lả hỏi cái gì đáp lại cái đó, lời gì cũng bị moi ra hết sạch ——

Tất nhiên thứ moi được đều là những gì Hoắc Chiêu Vấn muốn biết.

\”Nói như vậy, là ngũ lang của huynh ra tay cứu Dương thị, giúp nàng viết đơn kiện, đưa nàng đi cáo quan sao? Nhưng sao ngũ lang của huynh lại bỏ qua vụ án này?\”

\”Quản… Không quản nổi!\” Hai má Nghiên Băng đỏ hồng, khua tay múa chân nói: \”Huynh không biết đó chứ, như vụ án Phương Tinh Văn lúc trước ấy, rõ ràng là Diêm thiết ty và quan Tào ty đã nắm chắc trong tay rồi, nhưng… Hức! Sút cửa một phát, bị Sơn Kiềm và Đề hình sứ đoạt lấy, vụ án đó cứ vậy mà lặng lẽ kết thúc… Ta nói huynh nghe, không chỉ có quan thương cấu kết, mà quan lại cũng bao che cho nhau nữa —— không quản nổi, thật sự không quản nổi mà.\”

Hoắc Chiêu Vấn cũng uống chút rượu, chẳng qua tửu lượng của hắn tốt, vẫn còn có thể giữ được tinh thần ở mức tỉnh táo.

\”Nghe đồn Tào ty sứ Triệu Bạch Ngư là quan phụ mẫu thanh thiên, y hiểu rõ việc này, nói không chừng đến cùng sẽ muốn nhúng tay vào thôi.\”

\”Y là Bồ Tát đất sét vượt sông, còn chẳng bảo vệ nổi bản thân mình.\” Nghiên Băng vỗ cổ, \”Đầu ta suýt nữa là bị người ta bẻ mất rồi ấy! Hầy. Chẳng qua bây giờ đỡ rồi, Khâm sai đang ở trong phủ Hồng Châu chúng ta, hắn có quyền quản lý, huống chi quản vụ án này cũng là việc thuộc bổn phận của hắn.\”

\”Nếu như Khâm sai cũng buông tay mặc kệ thì sao?\”

Nghiên Băng muốn nói lại thôi, xua tay đáp: \”Ngũ lang nói, y tin tưởng bệ hạ, Khâm sai mà bệ hạ phái tới Lưỡng Giang nhất định có khả năng xuất sắc, tính cách ngay thẳng, là vị quan tốt một lòng vì dân, cho nên Khâm sai nhất định sẽ quản vụ án ruộng muối Cát Châu.\”

Chén rượu đến gần môi Hoắc Chiêu Vấn dừng lại: \”Phải không? Y đã nghĩ như vậy thật sao?\”

Nghiên Băng gật đầu lia lịa, nhấn mạnh cậu không hề nói dối.

Thần sắc căng cứng của Hoắc Chiêu Vấn hòa hoãn đi nhiều, khóe môi cong lên nụ cười, mời Nghiên Băng ba chén rượu, chuốc cho người gục ngã rồi mới nhàn nhạt lên tiếng: \”Có phòng ở trên, đưa người đi nghỉ ngơi đi.\”

Thị vệ xuất hiện làm việc.

Triệu Trọng Cẩm đi tới nói: \”Có vẻ Triệu Bạch Ngư đến quan trường Lưỡng Giang cũng vấp phải không ít trắc trở, người đến cả ngự trạng còn dám cáo, nhưng đứng trước quan trường Lưỡng Giang lại lùi bước.\”

\”Không phải y lùi bước. Vừa hay ngược lại, Triệu Bạch Ngư đã quản vụ án, nhưng lại muốn bảo toàn bản thân mình… Y đoán ra được mục đích của bệ hạ khi phái Khâm sai đến Lưỡng Giang, cho nên chắc chắn sẽ nhúng tay vào vụ án này, bởi vì nó có thể xé rách quan trường Lưỡng Giang, còn bởi vì ta khó khăn không có cách chọc vào quấy nhiễu, cho nên mới đưa án Cát Châu này đến tận đây.\” Hoắc Chiêu Vấn thoải mái bật cười một tiếng, \”Thông minh. Triệu Bạch Ngư không hề phụ lòng kỳ vọng mà ta dành cho y.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.