Triệu Bạch Ngư một thân áo trắng xuất hiện trước cửa phủ Xương Bình công chúa, mặt mày tái nhợt, Nghiên Băng đau lòng không phục, hết sức khuyên nhủ y rời khỏi đây.
Thấy không khuyên nổi nữa, Nghiên Băng bèn tự ý gọi ám vệ đang ẩn núp nhảy tới cưỡng ép vác Triệu Bạch Ngư đi, lớn giọng la lên: \”Ngài đang làm gì vậy hả! Đã không có duyên phận rồi, sao ngài cứ mãi mong cầu chút tình cảm xa vời đó chứ? Nếu như có lòng thì sao hai mươi năm qua chẳng qua lại bất kì tin tức gì? Ngài vừa đến Lưỡng Giang đã tìm cơ hội để vào phủ công chúa, lần nào cũng bị từ chối, ngài còn chưa tỉnh táo ra phải không?\”
Dừng một chút, Nghiên Băng thấp giọng thì thầm: \”Ta nổi da gà rồi.\”
Triệu Bạch Ngư: \”Nói rõ da mặt ngươi còn chưa đủ dày, đổi Thôi phó quan đến đây, hắn có thể tông thẳng vào cửa chính phủ công chúa đấy.\”
Còn nếu như là Hoắc Kinh Đường, đoán chừng hắn sẽ thuê luôn cả một đội tang lễ đến khua chiêng gõ trống đưa y đến phủ công chúa này, đó mới là cái chết xã hội mà hắn không thể chịu đựng được.
Ám vệ xắn tay áo lên ngỏ ý hắn cũng vậy, bị Nghiên Băng quát mắng một câu \”Lố lăng quá\”.
Đang lúc lôi kéo qua lại, cửa lớn phủ công chúa đã bị kéo ra, nữ quan thiếp thân của Xương Bình đứng ngay trước cửa, lạnh lùng nói một câu: \”Điện hạ muốn gặp ngươi.\” Tiện thể ngăn Nghiên Băng và ám vệ bên ngoài, \”Điện hạ chỉ điểm mặt gọi tên ngươi, người không có phận sự không được tự ý vào phủ công chúa.\”
Triệu Bạch Ngư dặn dò: \”Các ngươi chờ ở bên ngoài đi.\”
Nói xong thì đi theo nữ quan vào phủ, lượn quanh rất nhiều ngã mới đến trước một nơi có cổng hình vòm tròn, có thể nhìn thấy được đình đài thủy tạ ở bên trong, xung quanh là hòn non bộ nước chảy róc rách cùng với hoa thơm cỏ lạ, nhớ lại những nhà thủy tạ và lầu gác mà y đi qua nhìn thấy trước khi đến được đây, sẵn nhẩm tính lại diện tích phủ công chúa và số người hầu gia đinh, đãi ngộ như thế này mà nói dành cho tội nhân bị lưu đày thì không hề tệ chút nào.
Nữ quan bảo Triệu Bạch Ngư chờ ở bên ngoài, sau đó tự mình vào trong bẩm báo, một lát sau thì có tỳ nữ đến dẫn đường, vòng qua con đường lát đá, bước vào một đoạn hành lang chín khúc bao quanh hòn non bộ, hồ nước và vườn hoa, lên thêm mấy bậc thềm nữa, cuối cùng cũng nhìn thấy trên ban công cách mười mấy bước chân, Xương Bình công chúa đang tựa vào lan can nhìn ra phong cảnh phủ công chúa.
Mười bước có một thị vệ, năm bước một tỳ nữ, trái phải còn có Lý Đắc Thọ và nữ quan, tạo nên một bầu không khí còn uy phong hơn cả Nguyên Thú đế mà Triệu Bạch Ngư từng được nhìn thấy trong cung.
\”Tào sứ Giang Tây Triệu Bạch Ngư ra mắt công chúa.\” Triêu Bạch Ngư chắp tay hành lễ.
Xương Bình ngạo mạn đánh giá Triệu Bạch Ngư, đối diện với đôi mắt giống hệt với mắt của Tạ thị thì chán ghét nhíu mày, ngón trỏ nhịp lên lan can, âm thanh tức giận chầm chậm cất lên: \”Mấy ngày liên tục cầu kiến, là vì đắc tội lương thương, tới tìm ta ra mặt cầu tình à?\” Giọng điệu bà ta vừa có chút hờ hững vừa mỉa mai.