[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 74

Ra đến khúc ngoặt bên ngoài Hội quán Cán thương, Triệu Bạch Ngư và Nghiên Băng lượn một vòng đứng trong góc khuất ẩn nấp để quan sát, không lâu sau đã nhìn thấy nữ quan đội khăn che bước ra từ bên trong.

\”Nhìn thấy không? Đều đang chờ đợi ta đấy.\” Triệu Bạch Ngư cười nói.

Nghiên Băng khó hiểu: \”Bọn họ bày ra một màn này chỉ là để ép ngài dập đầu nhận sai thôi sao?\”

\”Đó chính là ý nghĩa của việc ta dập đầu nhận sai. Dù là Sơn Kiềm hay là Nha môn Phát vận ty, thì trước mắt đều đứng cùng chiến tuyến với Cán thương, ta dập đầu chính là dập đầu với Cán thương. Người đọc sách tâm khí cao, tâm khí của quan văn càng cao hơn nữa, đổi lại một ai khác thật sự bị ép phải dập đầu, nói không chừng về nhà sẽ tìm sợi dây treo ngược mình lên luôn. Chỉ mới thế mà đã dập đầu, về sau làm sao mà tiếp tục lăn lộn trong quan trường được? Còn có một nguyên nhân nữa, là Thánh thượng sẽ không vì thế mà cách chức ta, cũng sẽ không chém đầu ta, cho nên ông ta mới đặc phái và bàn giao Lưỡng Giang cho Khâm sai. Cứ việc để cho cá chết lưới rách, không bằng để lại đường sống, làm nhục tâm khí của ta, nâng cao sĩ khí của quan thương Lưỡng Giang bị thương tổn liên tiếp dạo gần đây.\”

Triệu Bạch Ngư như có điều suy nghĩ, \”Cũng không biết là Tam gia phía sau Trần La Ô, hay Xương Bình công chúa mới là người nhìn thấu tình hình.\”

Nếu như là Xương Bình công chúa thì cũng dễ lý giải thôi, dù sao bà cũng quen thuộc với tính tình của Nguyên Thú đế.

Trái lại, nếu như là \”Tam gia\” trong lời đồn, có thể đoán mò được tính tình của Thiên tử trên triều đình, thật sự có thể nói là tài năng thiên phú.

\”Quan lạy thương? Đúng là vớ vẩn?\” Nghiên Băng khinh thường.

\”Nếu không thì phải làm nhục thế nào đây? Về phủ thôi.\” Triệu Bạch Ngư phất tay, \”Chắc là Ngụy bá cũng gửi thư về tới rồi.\”

***

Hội quán Cán thương.

Mọi người cười vang, ông chủ Bình liên tục chắp tay với lương thương Diêm Tam Vạn: \”Gừng càng già càng cay, chẳng phải Diêm gia vừa ra tay, Triệu Bạch Ngư không ai bì nổi kia đã phải đến cầu xin chúng ta rồi hay sao? Bộ dạng khúm núm khép nép vừa nãy của y đó, mọi người có nhìn thấy không? Ta núp ở phía sau, phải nhéo vào bắp đùi mới có thể nhịn không cười phá lên ấy!\”

Tri phủ Hồng Châu Quản Văn Tân kéo khóe môi cười một tiếng, hơi lo lắng nói: \”Nhưng ép người quỳ xuống dập đầu… Có phải là làm nhục người ta quá rồi không? Nếu như Triệu Bạch Ngư cắn chết cũng không dập đầu, mà thật sự chiến đấu đến cùng với chúng ta thì sao đây?\”

Đậu Tổ Mậu vội vàng tiếp lời: \”Làm sao y dám không dập đầu? Lương thương đình công, địch lương khó giải, dư tình huyên náo ai nấy đều biết, Triệu Bạch Ngư dám ngang ngạnh không dập đầu, vậy thì bệ hạ có đám thiên vị y mà chẳng màng đến sống chết của trăm quan tham gia tấu tố hay không? Chỉ mỗi ba cái dập đầu thôi mà, không tốn mồ hôi không đổ máu là đã có thể giải quyết được chuyện này, không chỉ bảo vệ được tính mạng, còn có thể tiếp tục làm đại quan tam phẩm, lợi to như vậy, có kẻ ngu mới không làm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.