Mấy ngày sau Triệu Bạch Ngư mới dần thích ứng với cuộc sống không có Hoắc Kinh Đường bên cạnh, mà phán quyết dành cho Kỷ đại nhân còn chưa được ban xuống, dường như ngự bút vẫn còn đang bị mắc kẹt chưa thể phê chuẩn.
Y đến thăm ân sư hỏi ý Nguyên Thú đế là gì, Trần Sư Đạo lắc đầu nói không biết.
Ông cũng chú ý đến sự việc ở Lưỡng Giang, nhưng lại không đoán được ý vua.
\”Kỷ Hưng Bang không ngờ đám kia thông đồng làm bậy, bắt tay hãm hại mình, quan thương Lưỡng Giang cấu kết, có thể nói là hung hăng phách lối một phương. Cứ nhìn cách xử lý Kỷ Hưng Bang, sẽ thấy được thái độ của bệ hạ đối với Lưỡng Giang là gì.\”
Suy đoán của Trần Sư Đạo cũng giống với Triệu Bạch Ngư, Nguyên Thú đế cứ trì hoãn không kết án, lòng người cũng vì vậy mà khó tránh khỏi thấp thỏm lo lắng.
Ngay lúc Triệu Bạch Ngư đang cảm thấy dằn vặt, Khang vương đã đến cửa thăm hỏi, nói cho y biết Nguyên Thú đế nổi trận lôi đình tuyên bố muốn chém đầu Kỷ Hưng Bang, giết gà doạ khỉ, mấy vị tể tướng đến khuyên răn đều chọc giận Hoàng đế.
\”Nhưng Kỷ đại nhân không đáng tội chết.\”
\”Quân muốn thần chết, thần có thể làm gì được đây? Huống chi tội tham ô của Kỷ đại nhân nói nhỏ là nhỏ, nói lớn thành lớn, xử nặng xử nhẹ đều phải xem bệ hạ suy nghĩ thế nào. Con thử nghĩ xem, Tào ty sứ tiền nhiệm là Trần Chi Châu do bệ hạ ngự bút bổ nhiệm, Kỷ Hưng Bang còn là môn sinh của ta, cũng là người mà bệ hạ tin tưởng giao việc, nhưng ông ấy nhậm chức chưa đến một năm đã phụ lòng tin của ngài ấy rồi, thế chẳng phải là đang vả mặt bệ hạ hay sao? Đừng nói chi bệ hạ, môn sinh của con, bề tôi của con đều là kẻ tầm thường, người người cho rằng mắt nhìn của con cũng chỉ đến thế thôi, con nói xem bệ hạ có nổi nóng được hay không?\”
Nguyên Thú đế rất sĩ diện, mặt bị đánh sưng vù lên như thế, nổi giận là đúng rồi.
Hành động này khiến cho Triệu Bạch Ngư tin chắc rằng thứ làm Nguyên Thú đế nổi giận chính là bóng tối nấp sau quan trường Lưỡng Giang, một án đá Anh Đức và quan lương được giải quyết hoàn mỹ, có thể nhìn thấy được quyền thế của công chúa ở Lưỡng Giang rất mạnh, bà ta biết Kỷ Hưng Bang là người của Nguyên Thú đế nhưng vẫn lạnh lùng nhìn ông ấy rơi xuống vực thẳm, đó là không nể mặt vua, đồng thời gõ hồi chuông báo động trong lòng Nguyên Thú đế, nói cho ông ta biết em gái ruột của ông không còn nghe lời nữa rồi.
Năng lực của thương bang Lưỡng Giang lớn mạnh, có thể đẩy ngã cả đại quan tam phẩm triều đình làm cho Nguyên Thú đế kinh sợ mà bắt đầu cảnh giác, chắc chắc không dễ gì nhẹ nhàng buông xuống.
Nhưng giết một Kỷ Hưng Bang chịu tội oan uổng chỉ đủ chấn nhiếp các quan lại khác, ngược lại dung túng cho đám thương bang Lưỡng Giang tiếp tục giở thói kiêu căng, về sau bọn chúng sẽ càng vênh váo hất cằm sai khiến quan viên đến nhậm chức hơn nữa.
Nếu như quan lại từ chối thông đồng làm bậy, thì Kỷ Hưng Bang chính là vết xe đổ.
Thở ngắn thở dài một hồi, rất nhiều phỏng đoán chạy trong lòng Triệu Bạch Ngư, hơi mông lưng hỏi: \”Vương gia đi theo bệ hạ nhiều năm, hiểu rõ tính tình bệ hạ nhất, dám hỏi Vương gia có cách nào giúp cho bệ hạ bớt giận hay không?