Chương 6: Trần tiên sinh dính líu đến án lộ đề, ông ấy là đồng quan chấm thi, cũng là một trong những chủ mưu!
Chạng vạng, hai con tuấn mã màu mận chín một trước một sau phi nhanh như bay, đột nhiên có một người lao ra giữa đường, người phóng ngựa bị dọa chợt siết chặt dây cương, ngựa hí vang lên, hai vó trước nâng cao rồi lần lượt rơi xuống đất, sượt qua sát vai người cản đường, vô cùng nguy hiểm.
Người trước còn chưa lên tiếng, gia nô cưỡi ngựa phía sau đã hoảng đến nỗi suýt đứng tim, tức giận quát lên: \”Ai dám cản ngựa ngoài đường thế?! Có biết lang quân nhà ta là ai không? Nếu gây ra chuyện không may, lột da cả nhà ngươi ra cũng trả không đủ!\”
\”Ngũ lang, là ta.\”
Thanh niên đang trấn an tuấn mã nghe vậy quay đầu, chỉ thấy hắn mặc một bộ đồ bắn cung dài tay màu đỏ, trên hông đeo thắt lưng chín khoen, chân mang giày da nai ống cao, lưng đeo cung tên, một tay giữ dây cương, một tay cầm roi ngựa, dưới ánh nắng chiều vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng lớp lông măng trên gương mặt nhỏ nhắn, bên tai cài nhành hoa đào hái ở ngoại ô, chói lọi rực rỡ, là thiếu niên lang tiên y nộ mã tràn đầy hăng hái.
Người này chính là Triệu Ngọc Tranh.
Triệu Ngọc Tranh nhìn kĩ kẻ cản đường, đột nhiên nở nụ cười: \”Là Trần sư huynh sao? Ta còn chưa chúc mừng sư huynh cao trung, đề tên bảng vàng đâu!\” Dừng một chút, nụ cười chỉ còn lại đường chỉ, quan sát Trần Phương Nhung từ trên xuống dưới: \”Sao sư huynh trông tiều tụy thế?\”
Gò má Trần Phương Nhung gầy nhom, dưới mắt xám đen, tinh thần uể oải, không còn vẻ phấn chấn giống như trước đây nữa.
Gã hít sâu một hơi, chắp tay cúi người thật sâu trước Triệu Ngọc Tranh: \”Ngũ lang, bây giờ ta không có cách nào nữa rồi, chỉ có thể đi cầu ngươi cứu lấy cha ta thôi.\”
Triệu Ngọc Tranh tung người xuống ngựa: \”Chuyện gì xảy ra vậy?\”
Trần Phương Nhung kể rõ chuyện hắn làm sao lại bị dính vào án gian lận thi cử, sau đó hấp tấp đảm bảo cha mình vô cùng chính trực liêm khiết, nhất định sẽ không thu tiền hối lộ, xin Triệu Ngọc Tranh ở trước mặt Triệu tế chấp, Thái tử và Tần vương cầu một lời giúp đỡ.
Triệu Ngọc Tranh lộ vẻ khó xử: \”Gian lận thi cử là án lớn, đến cả cha ta cũng bị gạt ra ngoài, mấy người Thái tử và Tần vương cũng không có quyền can dự… Như vậy đi, ta sẽ nói với cha và bọn họ một câu, nhưng không bảo đảm nhất định có thể cứu Trần thị lang đâu.\”
Nghe thấy Triệu Ngọc Tranh gọi cha mình bằng cái danh \”Trần thị lang\” xa lạ, ánh mắt của Trần Phương Nhưng không khỏi tối sầm lại.
Trần Sư Đạo từng đảm nhiệm chức Tế tửu ở Quốc tử giám, trước kia mỗi lần nhìn thấy cha, Triệu Ngọc Tranh đều luôn cung kính gọi hai tiếng \”Tiên sinh\” hoặc \”Ân sư\”, cha chỉ mới rời Quốc tử giám ba năm, cách gọi đã thay đổi rồi.
Biết Triệu Ngọc Tranh chỉ nghe cha giảng bài một hai lần, nói dúng hơn chưa được tính là học sinh của ông, thay đổi cách xưng hô cũng dễ hiểu thôi. Hơn nữa bây giờ cha đang bị nhốt trong nhà lao, đổi lại là người ngoài né tránh còn không kịp, ít nhất Triệu Ngọc Tranh còn nguyện ý giúp đỡ, vậy cũng coi là nhân hậu lắm rồi.