Đêm qua lăn lộn quá lâu, đến lúc mặt trời lên cao ba sào, Triệu Bạch Ngư mới thức dậy.
Khi tỉnh lại, y phát hiện mình đang nằm sau lưng Hoắc Kinh Đường, hai nửa thân trên đều để trần, đắp cùng một chiếc chăn kéo lên đến xương quai xanh, lò than đốt lửa cả đêm đã tắt ngúm, Triệu Bạch Ngư tỉnh giấc vì lạnh.
Y chớp mắt mông lung nhìn chằm chằm dấu răng gần trong gang tấc, dấu vết nằm ngay trên bả vai của Hoắc Kinh Đường, Triệu Bạch Ngư chi cần há miệng là vừa khớp, bên ngoài đột nhiên truyền vào tiếng động nhỏ xíu, ngay sau đó là tiếng trách móc bị người nào đó cố tình đè thấp xuống.
Triệu Bạch Ngư bị dọa giật mình, vội vàng vớt quần áo dưới đất choàng lên người, đi chân trần đến gần tấm màn phòng khách nhỏ thò đầu ra nhìn cánh cửa đóng chặt, nhìn thấy mấy chục cái bóng người mờ mờ ảo ảo đứng bên ngoài không nhúc nhích.
Thái giám mắng một tiểu cung nữ: \”Nước lạnh rồi hả? Đi, mau đổi nước ấm đến đây. Bên trong có thể dùng bất cứ lúc nào đấy, ngươi muốn để quý nhân chờ ngươi sao? Không biết phân biệt tốt xấu gì cả!\”
\”Là cung nhân.\”
Chẳng biết từ lúc nào Hoắc Kinh Đường đã xuất hiện bên cạnh Triệu Bạch Ngư, nửa người trên khoác một chiếc áo mỏng, tay xách theo một chiếc áo lông chồn trắng phủ lên vai y.
\”Trời lạnh. Không sợ bị cóng à.\”
Triệu Bạch Ngư hơi lúng túng: \”Chẳng phải nói cung nhân sẽ không tới sao?\”
Hoắc Kinh Đường: \”Ta chưa có nói vậy.\”
Triệu Bạch Ngư cẩn thận nhớ lại, đúng Hoắc Kinh Đường chỉ nói nơi này hẻo lánh, nên theo lẽ thường mà nói thì nơi đèn sáng đèn, không thể nào không có cung nhân trông chừng được, y ngượng ngùng che mặt: \”Bọn họ chờ bao lâu rồi?\”
\”Thường thì trời chưa sáng đã tới.\”
Vậy chẳng phải đã đợi một hai giờ rồi hay sao?
Triệu Bạch Ngư bực bội thở dài, chỉ sợ cung nhân trong cung đều biết đêm qua bọn họ lén lút chạy đến đây quấn quít nhau.
Người khác đón giao thừa, hai người họ thì tỉnh bơ làm chuyện bậy bạ.
Triệu Bạch Ngư nghẹn giọng lầu bầu: \”Không còn mặt mũi gặp ai hết.\” Y nắm góc áo choàng quấn cả người mình vào trong, ngột ngạt khó chịu hỏi: \”Bệ hạ sẽ biết chứ?\”
Hoắc Kinh Đường yên lặng hồi lâu mới đáp lại y: \”Bệ hạ trăm công nghìn việc, sẽ không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này đâu.\”
Thật ra với cái tính đa nghi của Nguyên Thú đế, tất nhiên là gió thổi cỏ lay hậu cung đều nằm trong lòng bàn tay của ông ấy.
Có điều bây giờ Triệu Bạch Ngư chỉ muốn biến thành con rùa rụt cổ, cho nên y chọn cách tin lời Hoắc Kinh Đường, ít ra thì trái tim có được chút an ủi.
Hoắc Kinh Đường bỗng lớn tiếng gọi: \”Vào đi.\”
Hắn vừa ra lệnh, cung nhân ngoài cửa đã nối đuôi nhau vào, rửa mặt, thay quần áo đến cả hàng nút cũng đều có cung nhân làm thay, Triệu Bạch Ngư cảm thấy vô cùng khó chịu, lúc cung nữ giúp y thắt đai lưng bèn lên tiếng từ chối, tự mình làm luôn.