Ngày giao thừa, trời vừa hửng sáng, tiếng pháo nổ tưng bừng đã văng vẳng truyền đến trước cửa nhà.
Triệu Bạch Ngư mơ màng nói mớ mấy câu, sau đó kéo chăn qua đầu, tìm được nguồn nhiệt rồi thì lập tức quẳng luôn chăn đi, chui vào trong ngực Hoắc Kinh Đường.
Hoắc Kinh Đường từ trong tiềm thức ôm lấy Triệu Bạch Ngư, bàn tay ấp vào sau gáy y rồi ngủ tiếp.
Lúc này, mọi người trong ngoài phủ Kinh Đô đều bắt đầu bận rộn, vẩy nước quét nhà, đổi thần giữ cửa, đóng câu đối, bày quả hạch và mứt hoa quả và các loại quà vặt khác, đến khi mấy đứa trẻ trong nhà ăn lén hết rồi bèn cấp tốc chạy ra ngoài chợ mua thêm, chợ xuân bán đủ thứ đồ, không khí vô cùng náo nhiệt.
Phủ quận vương cũng không ngoại lệ, trời còn chưa sáng, trên dưới trong phủ đã bận đến độ chân không chạm đất, mới sáng ra, Nghiên Băng đã đốt pháo trước cửa phủ, ngụ ý trừ cũ đổi mới, đuổi tai trừ tà. Trời vừa sáng hẳn, Tú ma ma đã mang đồ đạc và nước rửa mặt đến chủ viện, đứng ngoài gõ cửa, không nuông chiều chủ nhân ngủ nướng thêm một giây phút nào nữa.
Triệu Bạch Ngư vẫn còn lim dim chưa tỉnh: \”Giờ nào rồi thế?\”
Hoắc Kinh Đường: \”Cuối giờ Mẹo.\”
Chưa đến bảy giờ nữa?
Triệu Bạch Ngư thở dài thườn thượt, buồn ngủ không muốn dậy nên lại chui vào trong chăn, nhưng tiếng của ma ma đã ở ngay ngoài rèm.
Tú ma ma: \”Ngũ lang à, không được ham ngủ nữa, đừng quên hôm nay là giao thừa.\”
Có lẽ là do không khí vừa sôi nổi vừa thoải mái của mùa xuân bao năm trước đã khắc vào trong xương, Triệu Bạch Ngư hiếm khi nũng nịu đòi hỏi: \”Không phải ngày này năm trước có thể ngủ đến hết giờ Thìn sao?\”
Tú ma ma: \”Năm trước ngài là ai? Năm nay ngài ở đâu? Năm ngoái còn ở Triệu phủ, các viện khác phải dậy từ lúc bình minh cơ, tiểu viện của chúng ta thì chẳng ma nào ngó, ta mới để cho ngài ngủ thêm chút nữa, nhưng bây giờ là ở phủ quận vương đấy! Sáng nay còn có khách đến thăm, vài người thì đám bọn ta còn chống đỡ được, nhưng có người thì chủ nhà phải tiếp mới được.\”
Triệu Bạch Ngư: \”… Để chiều rồi gặp không được ạ?\”
Tú ma ma quả quyết không đồng ý: \”Không được. Buổi chiều thì đến lượt ngài phải đi đấy, chẳng lẽ ngài muốn để cho tiên sinh tự đến nhà mình hay sao? Ăn cơm trưa xong thì khách sẽ tới khoảng một giờ, sau đó quay về tắm rửa để còn vào cung tham gia yến tiệc, buổi tối diễu hành Kinh Đô, đón giao thừa, ngày mai mới có thể ngủ thêm… Ngũ lang, nghe rõ không?\”
Triệu Bạch Ngư ngâm nga kéo dài: \”Ta biết rồiiii ~\”
Một chiếc khăn ấm được đắp lên mặt, con sâu ngủ lập tức bị đuổi chạy mất, Triệu Bạch Ngư tỉnh táo trong nháy mắt, rửa mặt xong liền đi tìm đồ ăn sáng.
Như lời Tú ma ma nói, phủ quận vương đông đúc như hội chợ, người đến chúc tết nối liền không ngớt.
Hải thúc nói với Triệu Bạch Ngư: \”Tĩnh vương bị cách chức biếm làm thứ dân, xử tội chết, Lâm An quận vương vẫn thuộc Thánh quyến không thay đổi, vẫn nằm trong dòng dõi thiên hoàng quý tộc của phủ Kinh Đô dù vốn là sự tồn tại cách biệt. Bình thường tiểu quận vương không thích kết giao với người khác, cũng chỉ đến hôm giao thừa hắn mới đến cửa phủ gặp gỡ những người đến chúc tết, mấy kẻ muốn nịnh hót hoặc lấy lòng tất nhiên đều sẽ nắm bắt cơ hội hiếm có này, đạp bẹp cửa phủ quận vương để vào. Huống chi gần đây tiểu quận vương và tiểu Triệu đại nhân đồng tâm hiệp lực ngưng đại ngục, những người nợ ân tình đều đến cả.\”