Phó tướng bên người Tĩnh vương là một thành viên trọng yếu của thiết kỵ Đường Hà, cũng là người mà Hoắc Kinh Đường đã nhắc đến trong thư với Triệu Bạch Ngư.
Để ra lệnh cho quân binh Tây Bắc trong tay Tĩnh vương thì cần phải có con dấu quan phòng của lão, Hoắc Kinh Đường ẩn náu nhiều năm mới nhận được lòng tin, một khi đã lấy được con dấu thì lập tức thúc ngựa ra roi đi thu nạp và tổ chức chi binh Tây Bắc đó, còn binh nuôi ở Hoài Nam thì chỉ nghe lệnh An Hoài Đức.
An Hoài Đức đã bị kiểm soát, binh Hoài Nam cũng không dám động đậy, về sau tìm thời gian rã ra dần dần là được.
Vấn đề khởi binh tạo phản mà Triệu Bạch Ngư lo lắng nhất đã dễ dàng bị đánh tan mà không cần hao tổn một binh lính nào, khó có thể nói rằng bên trong không có công lao mưu tính nhiều năm của Nguyên Thú đế.
Phó tướng thiết kỵ Đường Hà vậy mà lại có thể mai phục bên người Tĩnh vương, đã thế còn làm một đường từ tiểu binh đến tâm phúc có tài mà lão tin tưởng!
An Hoài Đức cũng là tâm phúc của Tĩnh vương, nhưng lại đến ẩn mình nơi Đông cung, cũng trở thành một kiện tướng đắc lực, hiệu quả như nhau.
Cần nói không nói*, Tĩnh vương và Nguyên Thú đế đúng là kẻ thù máu mủ không đội trời chung.
(*) Nguyên văn: Cai thuyết bất thuyết – (该说不说): Nghĩa là lúc cần nói thì không nói, lúc không cần nói thì nói, tức là nói sai thời điểm
Chỉ có anh em ruột thịt hiểu rõ tính tình nhau nhất, cũng chỉ có kẻ thù không đội trời chung mới có thể hiểu rõ suy nghĩ của đối thủ nhất, đồng thời ra sức đánh nhau thì đúng là cực kì thỏa mãn.
Nghiên Băng đang nấu đường đỏ (đường mật) bên ngoài sân viện, lúc Triệu Bạch Ngư đi tới thì nói như phản xạ có điều kiện: \”Ta học xong Trung Dung rồi.\”
Triệu Bạch Ngư: \”Đã thuộc làu chưa?\”
Nghiên Băng trề môi mếu máo, ủ rũ cúi đầu, có hơi muốn khóc: \”Ta sẽ tiếp tục cố gắng.\”
\”Ôn cái cũ học cái mới, còn phải học đến khi nào biết dùng mới được.\” Triệu Bạch Ngư thấy Nghiên Băng sa sút, mặt mũi cũng căng thẳng lên bèn dịu dàng vỗ vai nó nói: \”Có điều người bình thường học mấy năm cũng chưa chắc có hiệu quả như ngươi học mấy tháng nay đâu, quả nhiên Nghiên Băng của chúng ta có tiềm năng trở thành tú tài công lắm.\”
Nghiên Băng cố cong môi nở nụ cười: \”Không, không có chuyện đó đâu ạ.\”
Triệu Bạch Ngư nhét vào trong tay nó một miếng ngọc trắng: \”Bắt đầu từ bây giờ, người cũng có thể nói mình là một người có học rồi. Người có học thì sau phải thi công danh, lấy việc tu thân tu đức làm trọng, quân tử đeo ngọc, phẩm hạnh rạng rỡ, dù không phải là ngọc thượng đắng gì cả, nhưng cũng có thể coi như là lời chúc tốt đẹp của ta. Tuy ta thường nói sau này ngươi phải làm quan, nhưng không muốn ép ngươi làm quan, thật ra thì làm một người có đạo đức thôi là được rồi.\”
Xúc động trong lòng Nghiên Băng dâng lên, sụt sịt mũi nhìn chằm chằm miếng ngọc trắng trong lòng bàn tay, bỗng nhiên hối hận vì bao nhiêu lâu nay thái độ học tập của mình không đủ chăm chỉ khắc khổ, còn làm phiền Ngũ lang lo nghĩ cho nó suốt từ đầu đến cuối.