Theo như lời y tá trẻ nói,《Mỗi ngày bạch nguyệt quang đều được yêu thương》là một trong mười quyển quyền mưu ngọt văn hay nhất.
Không thấy quyền mưu chỗ nào, nói đúng hơn phải là ngọt ngào nhẹ nhàng cưng chiều nhân vật chính không có đầu óc được số phận cực kì ưu ái.
Nhân vật chính được đoàn sủng chính là Triệu Ngọc Tranh, giai đoạn đầu hắn được vô số người say mê, ngụy NP, hậu kì tăng thêm một phần dành cho Thái tử, chuyển thành quan phối, cái kết HE là Thái tử lên ngôi, Triệu Ngọc Tranh được phá lệ phong làm nam hậu, nhưng nghe y tá trẻ nói rằng ngoại truyện lại BE.
Lúc đó Triệu Bạch Ngư đang bệnh, không nghe cô nàng nói về kết cục BE, nghĩ nếu như sủng văn mà BE thì cũng là một kiểu kết thúc có hậu khác thôi.
Nhìn từ góc độ của nhân vật chính, thì đời người xuôi gió xuôi nước, được thương yêu đến thế, có gặp phải vai phụ độc ác thì cũng rất nhanh đã có thể vả mặt rồi, tình tiết cũng có lên có xuống, độc giả không ngừng kêu thỏa mãn, nhưng đổi cách nhìn khác thì cuộc đời vai phụ cũng quá bi thảm.
Vai phụ phản diện nhất là Triệu Bạch Ngư, trùng với cái tên kiếp trước của cậu, lúc y tá nhắc đến chuyện này còn trêu cậu chuẩn bị tinh thần xuyên sách đi, nhưng cậu nào ngờ rằng mình thật sự xuyên sách đâu.
Cuộc đời của \’Triệu Bạch Ngư\’ có thể tóm tắt đơn giản thế này: Vai phụ cả đời bị chê ác. Cuộc sống mà nhân vật đó trải qua cũng giống như đời người mà cậu từng trải qua vậy, cũng có một mẫu thân là công chúa độc ác, bị chán ghét, bị đuổi khỏi Kinh đô, để lại đứa con nhỏ còn quấn tã, cuối cùng hắn bơ vơ không nơi nương tựa, chịu đựng tất cả mọi oán hận, khinh rẻ của mọi người.
Chỉ khác với tính tình lạc quan của Triệu Bạch Ngư, \’Triệu Bạch Ngư\’ trong sách chịu hết mọi sự xem thường, bắt nạt, cả đời không có được tình thân, tình yêu lẫn tình bạn, cực kì thiếu tình thương, hèn mọn lấy lòng từng người trong Triệu phủ. Mặc dù ngưỡng mộ, ghen tị với Triệu Ngọc Tranh nhưng chưa từng hãm hại hắn, thật lòng chăm sóc hắn như đệ đệ, kết cục vẫn bị một đám đàn ông yêu thương Triệu Ngọc Tranh bắt tay nhau đưa vào Lâm An quận vương phủ.
Lâm An quận vương nổi danh tàn bạo, từng có chuyện quận vương phủ chỉ trong một ngày khiêng ra hai mươi thi thể, trai gái đều có, trên người đều là dấu vết do bị ngược đãi mà chết.
Trong nguyên tác, chuyện này phát sinh vào hai năm về trước, Triệu Bạch Ngư vừa được tiến cử đảm nhiệm chức phán quan ở Kinh đô, đi theo Thượng quan xử lý vụ án kia ở phủ quận vương, tận mắt chứng kiến thảm trạng của những thi thể được bày ra trên mặt đất, cũng nhìn thấy tiểu quận vương đứng ở một góc có bóng mát cách đó không xa. Triệu Bạch Ngư không nhìn rõ tướng mạo của đối phương, chỉ biết là gã cao, cuối cùng bị dọa cho sợ, sau khi hồi phủ gặp ác mộng cả tháng trời, muốn đi qua phủ quận vương cũng phải tìm đường vòng nào xa xa để đi mới được.
Có thể thấy, bóng ma mà Lâm An quận vương để lại lớn đến mức nào.
Cậu đã như vậy, \’Triệu Bạch Ngư\’ trong nguyên tác còn sợ tiểu quận vương hơn, sau khi bị ép gả vào phủ quận vương thì hắc hóa ngay tại chỗ, lấy việc giết chết Triệu Ngọc Tranh làm mục đích sống, không ngừng tự tìm đường chết, cuối cùng chết thảm ở cái tuổi hai sáu hào hoa phong nhã.