[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 106 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 106

Giành được đại thắng, khải hoàn hồi triều, hành trình đã định không thể thay đổi.

Bởi vì công việc đã gần như hoàn thành xong hết, Hoắc Kinh Đường bèn dắt theo Triệu Bạch Ngư tách khỏi đội ngũ, chuẩn bị đi du sơn ngoạn thủy rồi mới về kinh đô.

Tuyến đường đi khác nhau, dường như là vòng hết một vòng Tây Bắc, đến đường nùi Kỳ Liên ngắm thảo nguyên, canh giữa hẻm núi ba ngày ba đêm chờ cảnh hàng ngàn con ngựa lao nhanh qua, xem người chăn ngựa bản địa thuần phục mã vương suốt hơn một tháng trời.

Hoắc Kinh Đường còn nói cho Triệu Bạch Ngư biết, con ngựa đen xinh đẹp đó chính là vua của bầy ngựa hoang, lúc trước hắn phải trở thành người hoang dã suốt hai tháng trên thảo nguyên rộng lớn này mới hàng phục được nó.

Dọc theo đồng cỏ bao la, theo đàn trâu, bầy dê đi về phía trước chẳng có đích đến, lần này là băng qua Lan Châu, vượt đồng cỏ, qua hẻm núi, đến biển xanh, ngắm nhìn sóng Hoàng Hà cuộn lên rồi vỗ xuống hệt như một con rồng lớn, tiếng vang như sấm, trong lòng Triệu Bạch Ngư vô cùng hăng hái, cảm nhận được cảnh tượng con người nhỏ bé như hạt cát trước trời đất cao rộng trong thơ cổ.

Hai người còn đi đến cửa ải hiểm yếu nhất thiên hạ là Gia Dự Quan*, nơi này xưa nay vốn là vùng đất bị nhà binh tranh giành, tất nhiên cũng được binh mã phòng thủ nghiêm ngặt, chỉ tiếc có cửa không có thành, bởi vì bấy giờ còn chưa xây dựng thành trì, cho nên thời điểm này các quan ải để giao thiệp với sứ giả Tây Vực chính là Ngọc Môn Quan**, nhân viên rất ít qua lại ở khu vực Gia Dự Quan, không to lớn sầm uất như đời sau.

(*) Gia Dự Quan là điểm cuối đoạn phía tây Trường Thành.

(**) Ngọc Môn quan hay đèo Ngọc Môn là tên của một con đèo nằm ở phía tây Đôn Hoàng, thuộc tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Trong thời cổ đại, đây là nơi con đường tơ lụa đi qua và là một trong những con đường quan trọng kết nối khu vực Trung Á với Trung Quốc, trước đây được gọi là Tây Vực.

Nhưng ngắm nhìn ra phía xa từ trên cao, đằng tây chính là đại ngàn hoang vu, núi non hùng vĩ, được trông thấy cảnh tượng mặt trời lặn hoặc lấp ló xuất hiện từ cuối trời mênh mông âu cũng là một may mắn khó có được trong đời người.

Khi đó, Triệu Bạch Ngư đã ngồi ngắm mặt trời mọc giữa dãy núi từ sớm, phấn khích đến nỗi bộc phát hứng thú làm thơ, tuy rất thẳng thắn bộc lộ cảm xúc trong lòng nhưng tài văn chương lại không được như ý, dù vậy y vẫn không nản lòng, vẫn viết câu thơ ra để chuẩn bị xuất bản tập thơ trong tương lai.

Hoắc Kinh Đường gối hai tay sau ót, nằm ở bên cạnh liếc nhìn y.

Với trình độ đó, dù có mang danh quan thanh thiên phụ mẫu đi nữa thì cũng chẳng có nhà in nào muốn nhận hết.

Cũng may từ trước đến giờ Triệu Bạch Ngư hiểu rất rõ bản thân mình, y chỉ có ý định sưu tầm mấy bài thơ sau đó đóng lại thành cuốn, ngày sau ôm theo vào quan tài chôn cùng mình thôi là được rồi.

Cảm hứng được thúc đẩy trước khung cảnh mặt trời mọc trên lưng núi hùng tráng, Triệu Bạch Ngư quyết định sẽ phi ngựa băng qua vùng đất hoang phương Bắc, đuổi theo ánh chiều tà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.