[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót – Chương 101 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Đếm Ngược Thời Gian Sống Sót - Chương 101

Tiền và ngựa chiến, đặc biệt là thợ và bản vẽ binh khí trong xưởng chế tạo đều là kho tàng có giá trị liên thành, có thể sẽ trở thành vận nước trăm năm của Đại Cảnh, dù thế nào đi nữa thì Hoắc Kinh Đường cũng không thể bỏ qua.

Triệu Bạch Ngư không khuyên được, cũng sẽ không khuyên hắn, chỉ dặn dò hắn chú ý an toàn và phải bình an trở về.

Hoắc Kinh Đường xoa mặt Triệu Bạch Ngư rồi cười, \”Trong lòng ta có tiểu lang, nào dám dốc sức liều mạng?\”

Triệu Bạch Ngư: \”Ta đợi chàng về.\”

Hoắc Kinh Đường ôm Triệu Bạch Ngư hít sâu một hơi, vô cùng kiên định nói: \”Sau lần này, hai ta nhất định phải từ quan bỏ chạy đấy nhé!\”

Triệu Bạch Ngư bật cười, vỗ lưng Hoắc Kinh Đường thuận miệng an ủi đôi ba câu.

Hắn cũng nói tới nói lui câu này nhiều năm lắm rồi, hùa theo mấy câu thì có sao đâu?

Có năm mươi thiết kỵ Đường Hà đi theo Hoắc Kinh Đường đang chờ ở phía trước, mà Hoắc Kinh Đường thì cứ lề mà lề mề dính lấy Triệu Bạch Ngư, dù sao cũng chẳng có ai dám thúc giục, trong lòng họ đều thầm cảm thán chỉ có mỗi tiểu Triệu đại nhân mới có thể khiến cho tướng quân trông chẳng khác gì si nam oán nữ* trên đời này thôi.

(*) Si nam oán nữ – 痴男怨女 : chỉ những đôi yêu thương sâu đậm nhưng không được như ý.

Triệu Bạch Ngư: \”Ta thấy trời u ám lắm, chỉ e chiều nay sẽ có một trận tuyết nữa, mau lên đường để còn kịp tìm nhà trọ để nghỉ chân trước khi tuyết rơi, không thôi là phải ngủ ngoài rừng núi hoang vắng đấy.\”

Hoắc Kinh Đường: \”Ta chịu đựng được, bọn họ cũng chịu được.\”

Triệu Bạch Ngư: \”Nhưng ngựa không chịu được, lương khô cũng vậy, đến lúc đó đội trời lạnh gió tuyết mà đi không nói, cắn miếng lương khô còn rụng luôn cả răng thì chàng nói xem chàng vẫn quay về gặp ta được sao?\”

Nếu như Hoắc Kinh Đường vô cùng chú ý đến hình tượng trước mặt tiểu Triệu đại nhân mà thiếu mất một cái răng, chỉ sợ từ nay về sau hắn không dám nhe răng cười nữa mất.

Hoắc Kinh Đường buồn bực trong lòng, thấp giọng đáp lại mấy câu, sau đó dặn Chiết Thanh Phong bảo vệ Triệu Bạch Ngư, rồi lại nói với y: \”Cả nhà Chiết Thanh Phong đều là tướng sĩ, biết rõ thành phòng tuyến và địa hình Tây Bắc, là người trung hậu nhưng dụng binh như thần, cũng quen thuộc với phân bố lực lượng, thực lực của phiên binh và tập tục của phiên tộc, nếu như gặp phải vấn đề khó giải quyết thì có thể cho gọi hắn.\”

Triệu Bạch Ngư: \”Ta biết rồi.\”

Dặn dò xong, Hoắc Kinh Đường mới xoay mình lên ngựa, siết chặt dây cương quát lên một tiếng, ngựa phi dũng mãnh như thần, thoáng chốc đã chạy về phía phương xa,

Triệu Bạch Ngư thấy vậy, vô thức chạy về phía trước vài bước, vẫy tay liên tục cho đến khi đoàn người ngựa biến mất khỏi đường chân trời, trên mặt mới hiện lên vẻ không nỡ.

Gió đông xào xạc, trời xa vạn dặm, tuyết phủ đồng hoang, ngày ngắn mây mờ, cảm giác quạnh vắng tràn ngập trong lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.