\”Vương Nguyệt Minh gì?\”
Ngạc Khắc Thiện chuyển ánh mắt từ trên người Triệu Bạch Ngư sang Hoắc Kinh Đường rồi ôm một bụng nghi ngờ: \”Hóa ra tiểu quận vương vẫn luôn ẩn núp bên cạnh Triệu đại nhân, vậy mà còn thả Thôi tiểu tướng quân ra để dụ dỗ ta, thì ra là để cho ta giảm bớt cảnh giác, khiến ta thật sự cho rằng Triệu đại nhân chỉ mong Tây Bắc được ổn định chứ không quản cuộc tranh đấu giữa các phiên tộc, dù sao thì kẻ muốn làm ngư ông đắc lợi trụ tới cùng vẫn phải có binh trong tay. Không ngờ… Không ngờ Hoàng đế Đại Cảnh lại cho tiểu quận vương ngài về Tây Bắc trong lúc đất nước thái bình, ta chỉ còn thiếu một nước cờ nữa thôi.\”
Triệu Bạch Ngư im lặng nghe ông ta cảm thán xong mới tốt bụng nói cho ông ta biết: \”Thật ra \”Thôi tiểu tướng quân\” bên cạnh ta vẫn luôn là Hoắc Kinh Đường đấy.\”
Sắc mặt Ngạc Khắc Thiện thoáng thay đổi, đồng tử giãn ra.
Triệu Bạch Ngư lấy lá thư ngày đó trình lên công đường ra khỏi ống tay áo, để cho Ngạc Khắc Thiện với đôi mắt sáng không có vấn đề gì nhìn rõ dấu ấn trên giấy.
\”Lúc mới đến Kinh Châu, bọn ta đã tiết lộ thân phận rồi mà.\”
Điều này khiến cho Ngạc Khắc Thiện không tài nào tiếp nhận nổi, từ đầu đến cuối ông ta đều cho rằng bản thân thua cuộc là vì phán đoán sai mức độ tin tưởng của Hoàng đế Đại Cảnh dành cho Lâm An quận vương, theo lẽ thường tuyệt đối không thể nào lệnh cho Hoắc Kinh Đường về Tây Bắc điều tra cuộc chiến Thiên Đô Trại trong thời bình thế này, đây chẳng phải là giao lại Cấm quân Kinh Nguyên và phiên binh cho Hoắc Kinh Đường hay sao? Không sợ hắn dẫn binh tạo phản à?
Hoắc Kinh Đường không có ở Tây Bắc, Kinh lược sứ có gì đáng sợ đâu?
Ông ta cứ nghĩ mình thua ở chỗ này, cuối cùng Triệu Bạch Ngư lại nói bọn họ vừa đến Kinh Châu đã tiết lộ thân phận một cách quang minh chính đại rồi?
Làm sao có thể chứ?
Ánh mắt của Ngạc Khắc Thiện di chuyển đến chỗ Mông Thiên Túng đang đi ra khỏi tiền thính, qua cơn hỗn loạn mà ông ta chẳng tốn một sợi lông sợi tóc nào, còn có thể thấy được ông ta đang cố nheo mắt để nhìn quanh bốn phía.
Với cái bộ dáng này, làm sao có thể không nhìn ra được mắt ông ta có vấn đề?
\”Mông Thiên Túng!!!\”
Ngạc Khắc Thiện gào lên, hít thở khó khăn ảnh hưởng đến vết thương, không nhịn được nôn ra một ngụm máu đầy.
\”Hả?\”
Mông Thiên Túng chịu quá nhiều nổi sợ hãi tổn hại thể xác lẫn tin thần bị tiếng gọi này dọa cho sợ đến mức té lăn xuống bậc thang, cả buổi trời cũng không gượng dậy nổi, vậy mà còn chẳng rõ vì sao ông ta lại đột nhiên bị Ngạc Khắc Thiện ghi thù.
Mọi việc đều đã được chuẩn bị để sắp sửa giành được đại nghiệp, vậy mà lại thua vì một con chó già ngu xuẩn, làm sao Ngạc Khắc Thiện có thể cam lòng cho được?
\”Làm việc lớn cần thiên thời địa lợi nhân hòa, đến ông trời còn muốn ông chơi thua một nước cờ, thất bại thảm hại, đủ để chứng minh rằng đã đến lúc ông nên trả nợ rồi.\” Triệu Bạch Ngư hỏi: \”Có quen Tam gia không?\”