[Edit/Đam] Thế Thân Càng Ngày Càng Đáng Yêu Thì Phải Làm Sao Đây? – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Đam] Thế Thân Càng Ngày Càng Đáng Yêu Thì Phải Làm Sao Đây? - Chương 97

Chương 97: Hắn trở thành một người sẵn sàng chung sống hòa bình với thế giới này.

Editor: Sanyu

Sau khi Chu Thanh Lạc cầu nguyện xong, cậu mở mắt ra và nhìn Tống Lăng đang ở chỗ ngược sáng, Tống Lăng mặt mày cười tủm tỉm nhìn cậu, giống y như cậu vừa nãy.

Họ nhìn nhau và mỉm cười, nhìn thấy sự vĩnh hằng trong mắt nhau.

Lúc hai người xuống núi thì trời đã xế chiều, hai người ngồi trên băng ghế dài, nhìn thủy triều lên xuống.

Khi mặt trời lặn, màu hoàng hôn đỏ cam nhuộm đỏ mặt biển, vùng biển luôn tĩnh lặng và lạnh giá dường như ấm áp hơn đôi chút.

Chu Thanh Lạc chậm rãi dựa đầu vào vai Tống Lăng, không ngừng bùi ngùi nói một câu: \”Còn sống thật là tốt.\”

Tống Lăng nắm lấy tay Chu Thanh Lạc, nhìn về phía xa và cười một tiếng, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng vẫn còn sống lại tốt đẹp như vậy. Sáng sớm đón bình minh, ráng chiều hoàng hôn xuống và sao trời ngập tràn bầu trời đêm, đến cả ngày mưa cũng tí tách rơi, đây chính là sự yên tĩnh dịu dàng.

Hắn biết, tất cả điều tốt đẹp trên thế giới này, đều là vì có Chu Thanh Lạc .

Tống Lăng đưa tay vuốt ve đầu của cậu: \”Có em thật tốt.\”

Ngay trong bầu không khí lúc này mà không nhận được một nụ hôn thì quả thật là đáng tiếc, Chu Thanh Lạc ngửng dậy từ trên vai Tống Lăng, tự vỗ vào đầu mình một cái: \”Toang rồi.\”

Tống Lăng có chút nghi hoặc: \”?\” không phải vừa nãy mới nói còn sống thật tốt hay sao.

Chu Thanh Lạc chẹp một tiếng, cứ mải cùng Tống Lăng chim chuột anh anh em em, mà quên mất nhắc Tống Lăng đặt vé máy bay.

Chu Thanh Lạc thúc giục hắn: \”Không nói cái này, anh mau đặt vé máy bay đi, bay chuyến bay cuối cùng đến thành phố Thanh Lăng lúc 8 giờ tối.\”

Tống Lăng trầm mặc hai giây, \”Nếu như em không đuổi anh đi thì còn tốt hơn nữa.\”

Chu Thanh Lạc lấy điện thoại di động ra, cúi đầu thao tác: \”Ngày mai là thứ Hai, em phải đi làm.\”

Tống Lăng nghệt mặt gục xuống băng ghế, suy nghĩ có nên gọi cho Triệu Đại Du để từ chức hay không.

Chu Thanh Lạc thấy hắn vẫn thong thả ung dung, dừng động tác trên tay lại, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi hắn: \”Anh có máy bay riêng không?\”

Tống Lăng lắc đầu: \”Không có.\”

Chu Thanh Lạc nhìn hắn chằm chằm trong ba giây, sau một lúc mới thốt ra một từ: \”Ừm.\”

Tống Lăng: \”Ừm? Em không hài lòng vì anh không có máy bay riêng à? Vậy để anh đi mua, Boeing hay Airbus?\”

Chu Thanh Lạc cũng đâu thể nói bá tổng nào trong tiểu thuyết cũng có một chiếc máy bay riêng được.

Cậu mặc kệ, cúi đầu tiếp tục thao tác: \”Đặt vé khoang hạng nhất hay hạng thương gia?\”

Tống Lăng nắm lấy bàn tay đang bấm điện thoại của Chu Thanh Lạc, lật người nằm lên người Chu Thanh Lạc, gối đầu lên đùi cậu, vừa nằm vừa nhìn cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.