(Chưa beta)
Editor: Achlys
Ngày hôm sau, Tống Lăng tỉnh giấc trước.
Hai người ầm ĩ đến quá muộn, như bị trúng độc ẩn, buông thả nhiệt tình.
Tống Lăng nghĩ, nếu ở thời cổ đại, chắc chắn hắn sẽ là hôn quân, cả ngày đắm chìm mỹ sắc của Thanh Lạc, từ đây quân vương bất tảo triều.
Chu Thanh Lạc bị hành hạ tàn ác, đang nằm trên giường ngủ rất say.
Tống Lăng gối đầu lên tay, mỉm cười nhìn cậu.
Thanh Lạc của hắn thật sự rất tốt, rất mềm lòng, đến cả tức giận cũng dịu dàng.
Cậu vừa thẹn thùng vừa bảo thủ, nhưng cũng không lạnh nhạt, thậm chí còn rất thú vị, lúc động tình cũng sẽ đỏ mặt nhiệt tình đáp trả hắn, giống như một tiểu yêu dục cự còn nghênh. Lúc ánh mắt mơ màng, đến cả nốt ruồi nho nhỏ ở đuôi mắt kia cũng phong tình vạn chủng, hút hết hồn phách của hắn, đòi mạng hắn.
Chiếm lấy cậu bao nhiêu lần cũng không đủ.
Thanh Lạc kiếp trước không phải là hồ yêu chỉ biết hút hồn phách của con người đó chứ.
Nhưng hồ yêu máu lạnh ích kỷ, mà Thanh Lạc của hắn biết hi sinh và bao dung, ấm áp thiện lương.
Sau này hắn sẽ yêu thương cậu, sẽ không vì cậu mềm lòng và dịu dàng mà không kiêng nể gì cả.
Trước khi gặp được Thanh Lạc, hắn vẫn luôn không có duyên với may mắn. Hắn đau khổ 23 năm, gom góp may mắn 23 năm, tất cả đều dùng để gặp được Thanh Lạc, hắn vẫn được lợi.
Điện thoại Chu Thanh Lạc reo, Tống Lăng vội vàng tắt đi, muốn cậu ngủ nhiều hơn một chút.
Chu Thanh Lạc thật sự rất mệt mỏi, sau khi trở mình cậu lại ngủ tiếp.
Tống Lăng bấm rèm cửa chạy bằng điện, rèm cửa sổ đóng lại, trong phòng tối đen, Tống Lăng nằm trên giường, sung sướng vênh váo.
Thanh Lạc nói tương lai của hắn sẽ rất tốt, sẽ có rất nhiều cống hiến và thành tựu, hắn không quan tâm đến những thứ này, tầm nhìn của hắn rất ngắn, hắn chỉ muốn vĩnh viễn ở bên Thanh Lạc, tim hắn rất nhỏ, chỉ chứa được một mình Thanh Lạc, đến nỗi những thứ Thanh Lạc nói kia, nếu Thanh Lạc thích, hắn sẵn lòng làm, cam tâm tình nguyện.
Có lẽ cứ như vậy đến thiên trường địa cửu*, cũng rất tốt.
* Thiên trường địa cửu 天长地久: Lâu dài như trời đất.
Tống Lăng rất sợ đánh thức cậu, dè dặt hôn một cái lên trán cậu, nhìn vẻ mặt yên tĩnh khi ngủ của cậu, \”Bé cưng, anh yêu em.\”
*
Đến gần trưa, Chu Thanh Lạc tỉnh dậy vì đói.
Cậu vừa tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là xem giờ, chuông báo thức chưa kêu, chắc vẫn còn sớm.
Cậu lười biếng ngáp một cái, cầm điện thoại lên xem, đột nhiên ngồi bật dậy trên giường.
Mười hai giờ?