[Edit| Đam Mỹ] Gieo Gió Gặt Bão – Khốn Tải (咎由自取) – Chương 64: Chỉ quan tâm sau này – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit| Đam Mỹ] Gieo Gió Gặt Bão – Khốn Tải (咎由自取) - Chương 64: Chỉ quan tâm sau này

Chương 64: Chỉ quan tâm sau này

Buổi tối này, Chu Liệu đã quên mất mình ngủ thiếp đi kiểu gì, có lẽ là do tâm trạng đã thả lỏng, không còn sự khó chịu quấn chặt lấy nữa, cả người đều trở nên nhẹ tênh. Hơn nữa người kia còn lau người cho cậu, chiếc khăn ấm nóng chạm vào làn da khiến cậu thoải mái vô cùng, cho nên mấy sự việc sau đó cậu chẳng còn nhớ.

Ngày hôm sau lúc Chu Liệu tỉnh lại, mở mắt ra đã không thấy bóng dáng Tần Trạm đâu nữa.

Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua, Chu Liệu ngây ngốc nhìn trần nhà mấy giây, sau đó mới vò tóc thở dài một hơi.

Phút chốc không nói lên được rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì.

Khác với ngày hôm đó là, lần này cậu có cảm giác rằng mọi chuyện đã định một cách kỳ diệu.

Cậu chống người dậy nhìn xung quanh một lượt, cảnh vật vẫn không khác gì lần trước cậu đến đây, chỉ là trong góc đã có thêm một chiếc vali, lúc nhìn thấy cậu lập tức trở nên căng thẳng.

Có lẽ là mua để chuẩn bị việc ra nước ngoài.

Chu Liệu cứ ngồi trên giường nhìn đăm đăm vào chiếc vali kia, không biết qua bao lâu, ngoài cửa đột nhiên có tiếng mở khóa sau đó cánh cửa kẽo kẹt được đẩy ra.

\”Dậy rồi?\”

Giọng nói lạnh lùng mà quen thuộc vang lên, Chu Liệu ngoảnh đầu sang, Tần Trạm cất ô xuống bên cạnh, trên tay còn xách một chiếc túi nilon đang còn tỏa hơi nóng, giống hệt như những lần ở trong nhà kho vậy.

\”Ừm\” Chu Liệu nhìn thấy hắn xách một thứ trắng phau: \”Đó là gì vậy?\”

\”Bánh bao\”

\”Cho tôi sao?\”

\”Cậu không ăn cũng có thể nấu mì\”

Chu Liệu khẽ nuốt nước bọt, Tần Trạm đã biến cậu thành như vậy rồi, giờ hắn mua về mấy thứ chả có mùi vị này cậu không muốn ăn thì cũng có sao, Chu Liệu lại ngửa đầu ra nằm bệt xuống giường: \”Tôi muốn ăn mì cơ\”

Người trước mặt chỉ khẽ ừ một tiếng rồi đặt bánh bao sang bên cạnh, bắt đầu đổ nước vào nồi điện.

Chu Liệu nhìn bóng lưng hắn, hít sâu một hơi: \”Này, thế cậu định ra nước ngoài thật à?\”

\”Chưa quyết định\”

\”Không phải cậu nói, tôi trả lời rồi thì cậu không đi nữa sao?\”

Chu Liệu là một người rất ích kỷ, cho dù cậu biết với thành tích của Tần Trạm thì hoàn toàn có thể đi du học, hơn nữa tiền làm thêm theo giờ ở nước ngoài cao hơn trong nước rất nhiều, nhưng mà cậu vẫn không muốn Tần Trạm đi, nếu Tần Trạm đi rồi, cậu không dám tưởng tượng mình sẽ biến thành cái dạng gì.

Cho dù là ở trong cùng một không gian, đi cùng một đường với nhau mà hắn vẫn còn khiến Chu Liệu nghẹt thở, nếu sau này không ở cùng một nơi thì cậu không biết phải làm sao.

\”Chu Liệu\”

\”Chuyện gì\”

\”Lời cậu nói hôm qua có còn nhớ không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.