Chương 11: Nên trả lại như thế nào?
Mấy ngày nay trời dần trở lạnh, thành phố C đang vào kỳ giao mùa.
Mỗi ngày đều trôi qua như yên ả, nhưng đối với một số người mà nói, như đang vùng vẫy trong cơn sóng ngầm. Chu Liệu thỉnh thoảng dày vò Tần Trạm lâu dần cũng cảm thấy nhàm chán, ban đầu thấy đối phương như một người chết, không bao giờ phản kháng, cho nên càng muốn chèn ép con người lạnh nhạt này khiến hắn dập đầu cầu xin trước bản thân.
Sau mỗi lần im lặng chịu đựng của Tần Trạm, Chu Liệu nhìn hắn giống như một thi thể bị câm, dần dà cũng cảm thấy vô vị. Chỉ dùng bạo lực đã không thể thỏa mãn được cậu, lại nhớ xem tại sao lại bắt đầu làm những việc này, hình như là do căm ghét ánh mắt của Tần Trạm.
Ánh mắt phớt lờ mình ấy, ánh mắt hiếm khi nhìn vào Chu Liệu chỉ mang theo lạnh lùng chán ghét, luôn khiến cậu nghĩ đến người mẹ của mình. Một cuộc hôn nhân thương mại không hề có tình cảm, một cuộc hôn nhân lợi dụng sự xuất hiện của con cái để trói buộc tự do của một người phụ nữ.
Cùng với số tuổi ngày càng tăng lên, số lần cậu gặp ba mẹ mình ngày càng ít, từ việc cẩn thận lấy lòng lúc ban đầu, cho đến những cuộc đối thoại kết thúc bằng sự lạnh nhạt hờ hững, lúc nhỏ cũng đã từng khóc lóc hỏi mẹ rằng có yêu mình không, chỉ nhận lại được một câu của đối phương, mày muốn gì cũng được rồi, còn muốn làm cái gì nữa?
Chu Liệu không còn nhớ rõ quyền thế của ba mẹ đã đem lại bao nhiêu lợi ích ưu việt cho cậu, trời sinh cậu được sống dưới sự cung phụng của mọi người, lớn lên dưới những câu khen ngợi nịnh nọt cùng những cái gật đầu răm rắp của lũ ăn bám, cũng giỏi trong việc lợi dụng ưu thế của kẻ bề trên đem lại, giống như đây là sự bồi thường mà hai người họ phải đền bù cho mình, chẳng ai biết bộ dạng cậu về đến nhà đóng cửa lại sẽ ra sao, cậu cũng dần học được cách bao bọc bản thân mình lại hoàn chỉnh không tỳ vết.
Mày muốn gì được nấy, mày còn muốn gì nữa?
Chu Liệu không biết mình muốn gì, cậu dường như chỉ muốn dùng bạo lực và thủ đoạn khiến những ánh mắt làm cậu phải sống trong ám ảnh cả đời này đều phải chú ý đến mình.
Tần Trạm ngủ trong bệnh viện ba ngày, viện phí là do Chu Liệu trả, dù sao thì đánh chết người cậu cũng không còn gì để chơi tiếp nữa, cậu cũng chẳng thiếu chút tiền phí duy trì này.
Từ đầu đến cuối đối phương không mở mắt dù chỉ một lần, nhưng phía bệnh viện nói tổng thể vẫn ổn định, chỉ là hôn mê do mệt mỏi quá độ, bảo cậu không phải lo lắng. Từ khi Tần Trạm được đưa vào phòng bệnh này, trong bệnh viện không có một ai báo án, thậm chí cả bác sĩ chính còn chẳng hỏi Tần Trạm vết thương này từ đâu mà có.
Sau khi lại thay một bình truyền thuốc mới, Chu Liệu từ trên cao nhìn xuống Tần Trạm đang nằm ở trên giường, điện thoại trong túi quần không ngừng rung lên, cậu lấy ra nhìn, là Bạch Linh gọi tới.
Cậu đóng cửa phòng bệnh lại, đi đến đầu kia của ban công, nhận cuộc gọi.
\”Hôm nay cậu có về trường không?\”