[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường - Chương 30

Qua nửa đêm.

Tay chân Lâm Dụ quấn chặt Trịnh Phái Dương, cứ như ký ức của kiếp trước làm đệm chăn vẫn còn sót lại trong đầu anh.

Nhưng Trịnh Phái Dương vẫn ngủ ngon lành.

Mỗi lúc ngủ cạnh Lâm Dụ, Trịnh Phái Dương luôn mơ về hồi hai đứa còn đi học. Thuở ấy Lâm Dụ cứ ảo tưởng mình mang gen lãng mạn trong người.

Khi đó Trịnh Phái Dương còn học ở lớp nâng cao bên cạnh. Sáng sớm đã có lẻ tẻ vài bạn đến, vừa thấy cậu bước vào thì đồng loạt ngẩng lên, bày ra vẻ mặt giấu giếm.

Đến tận khi Trịnh Phái Dương ngồi vào chỗ cậu mới thấy dòng chữ cẩu thả trên bảng đen.

— \”Lâm Lâm: Cầu cho mọi sự dịu dàng cậu trông đến đều rực sáng.\”

Dưới cái nhìn của toàn lớp, Trịnh Phái Dương mặt mày lạnh tanh bước lên bảng, cầm khăn xóa.

Trịnh Phái Dương sẽ chẳng thừa nhận đâu, nhưng khi ấy Lâm Dụ hệt như tia nắng mặt trời chân thành dịu dàng, khiến cậu vốn là một mầm cây non vừa nhú cầm lòng không đậu hướng về nơi có ánh sáng rọi soi.

Mùa hè sau khi thi đại học, Lâm Dụ ngồi xe buýt đi đến trấn Đạt Nam, nôn thốc nôn tháo.

Hai người tuột về cuối đội, chậm hơn gần một nửa chặng đường.

Gió thét gào trên vùng đất cát Hunshandake khô cằn, Lâm Dụ quấn khăn choàng to, che cả mặt mình, đi chưa được vài bước đã thở hồng hộc không ra hơi. Sa mạc và thảo nguyên không lằn phân định, dải cát hãy nằm dưới chân trái, chân phải đã đạp trên thảm cỏ mềm. Trịnh Phái Dương vốn ở tốp dẫn đầu, đi một hồi mới thấy sao xung quanh im ắng quá, mất đâu một người rồi.

Hunshandake: một trong những vùng sa mạc lớn ở Trung Quốc

\”Lâm Lâm ơi, tớ đi không nổi nữa.\” Lâm Dụ chồm hổm cạnh gốc cây bạch dương, ôm bình nước, mặt mày tủi thân.

Trịnh Phái Dương túm lấy cổ áo Lâm Dụ, tính kéo anh lên như nhổ khoai lang mà mãi không cục cựa gì. Bấy giờ cậu mới nhận ra, anh không còn là cậu bé đi chơi núi mùa thu một hai bày trò đểu đòi nắm tay cậu mới chịu bước tiếp nữa rồi.

Trịnh Phương Dương buông cổ áo: \”Vậy cậu ở đây luôn đi, tớ đi trước. Tối tớ ngủ cùng lều với học trưởng bên khu thiên văn, cậu đào khoai một mình chỗ này vậy.\”

\”Không muốn không muốn! Tớ muốn ngủ với cậu! Tớ đi ngay nè!\” Nói rồi Lâm Dụ nhấc mông lên, không quên phủi tay, làm cát bay cả vào mặt Trịnh Phái Dương.

Gió lay nhành cỏ, thấp thoáng dê bò, bầu trời sa mạc dần dà buông, dường như vươn tay là chạm đến mây ngàn. Thảo nguyên nối liền với chân trời, chỉ chừa một khoảng nhỏ đủ cho người và vật cùng băng qua.

Trịnh Phái Dương kéo vali, kéo cả Lâm Dụ, trầy trật mãi mới đến được đống lều dựng cạnh điểm quan trắc. Cậu buông hành lý với máy ảnh xuống, người cậu nắm tay lôi theo cũng ngã ra bãi cỏ như đống đồ đạc, càu nhàu lăn lộn.

Khắp người Lâm Dụ vương vụn cỏ, nằm è thành hình chữ đại trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Trịnh Phái Dương ngồi cạnh anh, lấy ngón tay khều mấy cọng cỏ dính trên cằm Lâm Dụ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.