Lâm Dụ chăm chú nhìn bức ảnh hồi lâu. Cửa ban công đằng sau bỗng hé mở. Không cần ngoái nhìn cũng biết là ai. Lâm Dụ lùi về áp vào lồng ngực cậu, tay anh vòng quanh eo, nương theo đấy đè người ta lên chiếc tủ kéo.
Trịnh Phái Dương vừa từ gian bếp đến, người còn vương mùi khói lửa.
Lâm Dụ nhìn cậu, rồi quay về sau nhìn hai thằng nhóc trên tấm ảnh, chợt ủ rũ: \”Hồi bé anh dám nắm tay em trước mặt bố, còn giờ muốn ngắm thì phải lén lún thậm thụt, đúng là càng lớn càng bước lùi.\”
Trịnh Phái Dương quá quen mấy chuyện không đâu tự dưng tòi ra của anh rồi, cậu vỗ về ót Lâm Dụ: \”Thế anh tranh thủ nhìn nhiều một chút, em không tính tiền đâu.\”
Lâm Dụ ngẩng lên ngắm nghía cậu, ánh đèn chói lọi chảy xuyên cánh cửa kính, rơi trên đôi vai Trịnh Phái Dương, kết thành vầng sáng nhạt màu.
— Thế là có gì đấy nhổm lên giữa đùi anh, chọt vào cậu.
Trịnh Phái Dương: \”…\”
Lâm Dụ không giấu được nét cười gian manh: \”Hề hề, nghĩ lại anh khá lên phết. Hồi đó chỉ được dắt tay em những nơi có người, nhưng giờ ở chốn vắng vẻ anh được làm cả chuyện khác nữa. Lâm Lâm ơi…\”
Trịnh Phái Dương bị anh ôm chặt vào lòng, chỉ thấy được mỗi gương mặt người nọ, cậu cạn lời: \”Sao tại đây mà anh cũng hứng được thế?\”
Lâm Dụ lầu bầu cạ cạ vào cậu.
Cửa ban công khép hờ, tiếng TV không với được đến, chừa lại một chốn yên tĩnh mặc người làm càn. Tay Lâm Dụ dần dà mò về dưới, khi suýt chạm đến lưng quần Trịnh Phái Dương thì chợt dừng lại.
\”Hai đứa đứng ngoài ban công tối hù làm gì đó? Mau vào đây ăn cơm nào!\”
Hà Minh Quân đẩy cửa liền thấy hai người đứng thật xa nhau, chính giữa đặt một bồn cây vạn tuế chưa khai hoa, trông như cả dải Ngân Hà ngăn cách.
Trên bàn cơm, Lâm Nghiêu thường không nhiều lời với Trịnh Phái Dương bỗng quan tâm hỏi han: \”Năm nay Lâm Lâm bao lớn rồi? Hẳn là đến tuổi kết hôn rồi nhỉ? Con thích tuýp người thế nào, có cần chú giới thiệu vài cô bé ở bệnh viện chú làm không?\”
Lâm Dụ vội vã xen mồm: \”Bố à, Lâm Lâm chưa vội mà sao bố gấp thế. Bệnh viện chỗ bố không lo khám chữa đi, tự dưng thành nơi mai mối làm gì. Từ giờ đến lúc xuân về còn lâu lắm bố ơi.\”
Lâm Nghiêu bị con trai nói hết biết đường đáp, ông hớp canh tính đổi chủ đề: \”Phải rồi Lâm Lâm này, ai là người được vào vòng chung kết chương trình kia đấy? Chú với mẹ thằng Lâm tuần nào cũng xem, thấy khá hay, chú thích thằng bé Mạnh Tiểu Trình.\”
\”Mạnh Tiêu Trình mới đúng…\” Lâm Dụ lại chen ngang, \”Bố già à, sao bố hỏi vấn đề khó trả lời vậy. Tụi con không được tiết lộ đâu, đài truyền hình có thỏa thuận phải giữ bí mật.\”
Lâm Nghiêu không nhịn nổi nữa: \”Con lo ngậm mồm ăn đi, đừng có nhảy vào họng bố nữa. Bố hỏi Lâm Lâm chứ có hỏi con đâu.\”
Lâm Dụ oan ức vùi đầu xúc cơm, không quên trộm dòm người đối diện qua thành chén. Vừa hay lúc này Trịnh Phái Dương ngước lên, điềm nhiên cười với anh.