[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường - Chương 18

Editor: juno

Bệnh suyễn của Lâm Dụ ngày thường không mấy đáng lo, thế mà cứ hễ tái phát là nguy kịch hẳn. Tuy anh không nhạy cảm với phấn hoa hay mấy thứ đại loại thế nhưng chỉ cần cảm nhẹ thôi là ho khùng khục cả tuần.

Mỗi độ trở mùa, Trịnh Phái Dương lo lắng hơn cả Lâm Dụ, ra ngoài phải mang ba lớp khẩu trang, về nhà phải rửa tay hai lần, muốn hôn cũng phải súc miệng trước đã.

Lần nào đến chơi Phó Đản cũng cạn lời. Trịnh Phái Dương cấm cả nói chuyện lớn tiếng đề phòng nước bọt văng lung tung, không khác gì đi vô mấy phòng thí nghiệm bí mật.

\”Sao nhìn tao riết vậy, tao đâu có bị ốm.\”

Hắn vừa ho tức thì Trịnh Phái Dương đề phòng hẳn, cứ như thấy mầm bệnh vậy: \”Để tao rót nước ấm cho mày.\” Cậu đứng dậy bưng theo ly thủy tinh, lặng lẽ đổi thành ly giấy dùng một lần.

Phó Đản nhích mông lại gần Lâm Dụ: \”Mày nói thật đi, mày ký hợp đồng ủy quyền tài sản cho tao sau khi chết đúng không? Mày chưa bệnh mà Trịnh Phái Dương đã quýnh đến độ này rồi. Cậu ấy cố tình nhắm vô tao hả?\”

\”Mày là thá gì mà đáng nhắm vô.\” Lâm Dụ cầm chặt ly sữa bò, \”Hai ngày nay bùng cảm cúm Phương Khâm chẳng buồn đến tìm tao. Trịnh Phái Dương cho mày vào vì có mỗi mày dám ghé nhà tụi tao thôi đó.\”

Phó Đản: \”…\”

Lâm Dụ nói tiếp: \”Hồi đó tao trở bệnh phải nhập viện gần hai tháng, ho nhiều đến mức suýt viêm phổi. Trịnh Phái Dương bị dọa nên sau này cứ nghe cảm lạnh là cuống ngay, sợ tao tái phát hen suyễn. Được thì mày ráng chịu một chút. Mấy ngày tới tao đến đài truyền hình về mà vẫn khỏe mạnh thì Trịnh Phái Dương cũng hết lo.\”

Hồi tiểu học Lâm Dụ nhập viện khi mẹ Trịnh Phái Dương vừa qua đời. Lúc ấy mặt mày cậu trĩu nặng cả ngày như khóm cỏ héo úa, ngay cả Lâm Dụ cũng không khiến cậu vui lên được.

Nhưng sau khi đi thăm Lâm Dụ ở bệnh viện, tinh thần Trịnh Phái Dương bỗng sống lại, hôm nào tan học cũng chạy đến cùng với bình thủy tinh đựng sữa bò trường phát vang lách cách trong túi. Tới cửa rồi lại chẳng dám vào, sợ mình mang theo vi khuẩn nên chỉ đứng bên ngoài, víu vào ô cửa sổ ngắm người trên giường. Trịnh Phái Dương đặt bình trước cửa, chờ có chị y tá giúp mang vô.

Phó Đản chợt sực nhớ gì, hắn nói: \”Mà đợt này mày nghỉ lâu thế sao kiếm tiền được. Bộ Trịnh Phái Dương bao nuôi mày à?\”

Lâm Dụ: \”…\”

Phó Đản rất nghiêm. Đối với hắn, đến đài truyền hình quay gameshow không tính là công tác. Chỉ khi phơi thây ngoài đoàn phim ba tháng, da dẻ đen thùi như nước tương lâu năm, thế mới gọi là cống hiến cho sự nghiệp diễn xuất.

Tuy Phó Đản chỉ vô tình nói nhưng lại khiến người nghe âu lo.

Lộ Tư Tề vẫn chưa báo kết quả, Cố Ninh nói anh ta tuyển diễn viên rất có chủ kiến, toàn dựa vào độ mến mộ, muốn bốc ai thì bốc, ai không thích thì gạt một bên, không quan tâm kịch bản gì sất. Lộ Tư Tề hay dây dưa thì giờ, có khi mãi một tuần trước lúc quay anh ta mới thông báo đổi diễn viên. Nhưng doanh thu phim của anh ta cao, bên công ty sản xuất cũng cung phụng, không ít người sắp hàng đợi anh ta phân cho mình một vai.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.