[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường - Chương 15

Editor: juno

Văn phòng của Trịnh Diệc Chu tọa ven đường Kỳ Sơn, vượt qua trập trùng rừng cây mới thấy mái ngói thủy tinh lấp ló.

Trịnh Phái Dương đứng cuối dãy hành lang trong suốt, xoay cổ, ban nãy cô Trịnh túm mạnh quá, giờ cổ cậu mỏi nhừ. Cậu không buồn gõ cửa kính, cứ thế bước vào căn phòng.

Người đàn ông nghiêm nghị ngồi sau bàn làm việc lớn trông thấy Trịnh Phái Dương, mặt mũi ông với cậu như đúc một khuôn mà thành song đôi mắt ông sắc nét hơn, hàng lông mày vắt ngang bên trên, không mang chất lạnh lùng trong trẻo của Trịnh Phái Dương mà rét căm căm.

Trịnh Phái Dương vén rèm cho căn phòng thêm chút rộng rãi sáng sủa. Trịnh Diệc Chu chắp tay đứng dậy dưới ánh mặt trời, nói: \”Mãi mới về một chuyến, con không muốn nói gì với bố sao?\”

Trịnh Phái Dương nghĩ ngợi, chả có gì cần nói cả.

\”Chuyện của Lâm Dụ để cô con giải quyết, thủ đoạn của cô con đáng gờm lắm.\” Trịnh Diệc Chu tự tiếp lời, \”Nghe bảo nó thử vai phim của Lộ Tư Tề, có cần bố giúp không? Lộ Tư Tề là học trò Nhậm Lãng, hẳn sẽ nể mặt bố đấy.\”

Trịnh Phái Dương kinh ngạc ngẩng lên, lần đầu thấy Trịnh Diệc Chu quan tâm Lâm Dụ, cậu hoang mang hỏi: \”Con không hiểu lắm. Sao tự dưng bố quan tâm công việc của cậu ấy?\”

Trịnh Diệc Chu ngừng một chốc rồi đáp: \”Nếu con chịu dứt mối quan hệ vớ vẩn của mình, sau này bố sẵn sàng giúp đỡ bất kì khi nào con cần.\”

Quả nhiên.

Trịnh Phái Dương lắc đầu: \”Khỏi, tự Lâm Dụ lo được, bố không cần nhọc lòng lo giùm.\”

Trình Diệc Chu nói: \”Con phải rõ bố đang muốn giúp nó chứ không hãm hại gì. Dù sao bố cũng nhìn Lâm Dụ trưởng thành.\”

Trịnh Phái Dương mỉm cười: \”Thế bố cũng nên rõ con không đến trao đổi với bố.\”

Vẻ mặt Trịnh Diệc Chu tối sầm: \”Ồ, thế con đến làm gì?\”

Hàng mi Trịnh Phái Dương run rẩy, gần như không khống chế được cảm xúc. Cậu bảo: \”Đến chúc vợ chồng bố đằm thắm, gia đình bố hạnh phúc.\”

Ở độ tuổi khi cậu vẫn chưa biết gì, Trịnh Diệc Chu bỏ rơi người vợ kết tóc của ông, tìm kiếm niềm vui mới. Từ bé Trịnh Phái Dương lớn lên trong vòng tay mẹ, nào hay gì về ba mình. Đến khi gặp Lâm Dụ cậu mới biết đến một loại ánh sáng khác. Cậu về nhà họ Trịnh, lên đại học lại dọn ra ở riêng, những năm tháng ngắn ngủi sống cùng Trịnh Diệc Chu chẳng khiến hai người thân thiết hơn là bao. Mấy lần ở riêng với nhau cả hai đều lạnh nhạt, từ lúc Trịnh Phái Dương công khai xu hướng tính dục thì bố con hai người chẳng buồn duy trì lớp vỏ hòa bình.

Tia nắng trời bị mây che khuất, nhiệt độ trong phòng bỗng tuột xuống, Trịnh Diệc Chu nhìn Trịnh Phái Dương chưa bao giờ bày chút xúc cảm trước mặt ông, hồi lâu sau đành thở dài: \”Được rồi, phải làm gì con mới chịu chia tay với nó?\”

Trịnh Phái Dương lắc đầu: \”Làm gì cũng không thể.\”

Tay Trịnh Diệc Chu run từng hồi khó thấy, người họa sĩ lớn điều khiển nét cọ điêu luyện như chuyện ăn cơm uống nước ngày thường thế mà giờ chẳng thể điều khiển được tiết tấu cuộc đối thoại, ông dằn không nổi cơn sốt ruột, đứng bật dậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.