Về đến nhà Lâm Dụ ngã bệnh tròn ba ngày.
Bệnh thật thì chỉ nửa ngày thôi, hai ngày rưỡi còn lại anh giả bệnh. Lâm Dụ gối đầu trên đùi Trịnh Phái Dương mè nheo đòi vỗ về chứ thực chất anh chả bị quái gì.
Trịnh Phái Dương đến cửa phòng bếp: \”Có lẽ hôm nay em về trễ một chút, anh cứ dùng cơm chiều trước đi, không cần đợi em đâu.\”
Ỷ mình đang cảm nên Lâm Dụ mặt dày hơn hẳn, anh đè Trịnh Phái Dương trên cánh cửa khi cậu dợm bước khỏi phòng. Soda cũng học theo, nó rướn đôi vuốt nhỏ ôm lấy chân cậu.
Trịnh Phái Dương đeo hai quả tạ trên người, không thể bước ra. Cậu dùng dằng cỡ nào cũng không tách được hai đôi tay quắp lấy bắp chân và eo mình, chẳng biết phải làm sao đành nói: \”Anh ôm nó ra trước đã.\”
\”Em nghĩ anh ngốc sao.\” Lâm Dụ siết tay, \”Anh mà buông thì em chạy mất.\”
Giáo sự Trịnh không buồn trở mặt với Lâm Dụ: \”Thế mỗi ngày em lên lớp anh đều diễn cảnh sinh ly tử biệt à?\”
Lâm Dụ được đà liền ra sức tố cáo: \”Từ ngày anh bệnh đến giờ chúng mình chưa làm ăn được gì cả! Em phải hứa tối nay làm chuyện ấy với anh anh mới buông tay!\”
Soda vừa hay \”Meo\” một tiếng góp uy cho Lâm Dụ.
Giáo sư Trịnh cạn lời. Nuôi hai thú cưng trong nhà mệt mỏi quá. Một con trong đấy còn nói tiếng người thì chết quách cho rồi.
Lâm Dụ vẫn đu trên đùi cậu, Trịnh Phái Dương buông túi, nới lỏng cà vạt: \”Anh muốn làm không?\”
\”Ơ… bây giờ luôn hả em?\” Lâm Dụ che mặt, \”Làm lúc sáng sớm không tốt đâu, thôi đợi tối em nhé, anh chờ em về.\”
\”…\” Trịnh Phái Dương đuổi Lâm Dụ đang ghì eo mình, \”Nếu anh muốn sau này còn được làm thì thả em ra.\”
Lâm Dụ buông tay, trượt xuống sàn.
Có lộn xộn láo lếu đến đâu Lâm Dụ cũng không dám khiến Trịnh Phái Dương trễ giờ, người cuồng công việc đáng sợ hơn cả núi lửa. Mặt dày nài nỉ cả buổi thế mà Trịnh Phái Dương vẫn chưa hứa tối nay cày cấy với anh.
Lâm Dụ ngồi xổm véo gương mặt núng nính thịt của Soda: \”Tại mày hết đấy.\”
Soda giơ móng cào anh một nhát.
Trịnh Phái Dương thay Lâm Dụ xin nghỉ phép một tuần dưỡng bệnh. Chuyện mấy hôm trước không hay ho gì nhưng bên ELI vẫn chưa tìm anh tính sổ, hẳn là để bảo vệ giám đốc cưng nhà họ. Thậm chí Cố Ninh cũng không hỏi tội anh. Tiếc là chẳng ai đề cập đến chuyện người đại điện nữa.
Vụ làm ăn mãi mới kiếm được chắc lại thất bại rồi.
Dù anh vướng phải tình cảnh không vui gì nhưng vẫn thấy có lỗi với Cố Ninh, anh ta chạy đôn chạy đáo chùi đít cho anh cả mấy năm trời.
Tuy mồm miệng Cố Ninh không nể nang ai nhưng Lâm Dụ hiểu anh ta, lẩn quẩn trong cái nghề này đã lâu mà vẫn giữ được nguyên tắc, thế là đáng quý lắm.
Từ khi Lâm Dụ bước chân vào diễn xuất anh không hề kiếm lối tắt, một lòng dựa vào thực lực bản thân để đóng phim, đến giờ hầu như chưa có tai tiếng gì. Một nửa lý do vì anh trung trinh với Trịnh Lâm Lâm, nửa còn lại anh muốn cảm tạ lòng tốt của Cố Ninh.