[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường – Chương 09 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit / Đam Mỹ] Antoine Trên Mây | Qua Đa Đường - Chương 09

Editor: juno

Lâm Dụ năn nỉ ỉ ôi miết mới kéo được Trịnh Phái Dương về nhà, tay anh ôm eo cậu mãi, đến tận trước cửa thang máy vẫn không buông.

Trịnh Phái Dương: \”Tới đây rồi anh thả tay ra được chưa, em có chạy đâu?\”

Lâm Dụ nghiêm túc nhìn cậu: \”Nói không chừng lại có đấy, nếu không nhờ Soda chắc em bỏ đi luôn rồi.\”

Vừa vào cửa Soda liền bật dậy từ ổ của nó, dụi đầu quanh chân Trịnh Phái Dương kêu meo meo.

Mới mấy năm trước nó còn là chú mèo con được Trịnh Phái Dương nhặt về từ dưới lầu, hôm nào cũng cụp đuôi nằm cạnh giày thể thao của cậu. Điệu bộ làm nũng của nó trông y hệt cái người hay đu lấy cậu rồi giả bộ đáng thương, khiến lòng Trịnh Phái Dương nhũn cả ra. Đến khi bừng tỉnh thì mèo đã nằm gọn trong lòng liếm cúc áo cậu rồi.

Tiếc thay, năm tháng không tha ai, cũng chẳng tha mèo. Mèo con đáng yêu năm nào giờ tiến hóa thành chú mèo già gió chiều nào theo chiều nấy. Nếu chỉ có một người ở nhà thì Soda chẳng bao giờ trưng mặt niềm nở đâu. Nhưng khi muốn giữ cả Trịnh Phái Dương và Lâm Dụ ở lại, nó sẽ tìm mọi cách bám lên người, muốn gỡ cũng không được.

Từ ngày Trịnh Phái Dương bỏ đi, Soda đã tuyệt thực tỏ vẻ không vui suốt ba ngày rồi, nó với Lâm Dụ gầy hẳn. Thế mà giáo sư Trịnh chẳng quan tâm gì một người một mèo thành tâm ngồi đợi ở nhà.

Giờ Lâm Dụ vất vả lắm mới đón được người về, lòng anh phơi phới, muốn làm chút chuyện vui.

Anh bế Trịnh Phái Dương từ cửa vào ghế sô pha, thả cậu lên đấy. Một chân cậu tì gối trên đệm mềm, chỉ còn một chân đỡ cả cơ thể, sức nặng dồn hết lên người đằng sau.

Lâm Dụ vội vã cởi quần của Trịnh Phái Dương, liếm mút cần cổ cậu, thân nhiệt người thương trong lòng anh tăng vọt. Một tay Lâm Dụ luồn vào trong quần, tìm đến vật giữa đùi, rồi nắm lấy nó lên xuống theo nhịp thân quen.

Sống lưng Trịnh Phái Dương mềm mại, nửa người trên ưỡn về trước, bờ ngực tựa trên thành ghế. Quần cậu tuột dưới chân, áo sơ mi nhàu nhĩ, nửa hàng cúc mở toang. Tay còn lại của Lâm Dụ níu cằm cậu, xoay Trịnh Phái Dương lại trao nhau cái hôn, môi chạm môi, đầu lưỡi luồn mút theo tiết tấu bàn tay bên dưới.

Trịnh Phái Dương xuất trong tay anh như mọi khi, Lâm Dụ lau thứ chất nhớp nháp giữa đùi cậu, sau đấy đút vào. Gần một tháng không làm, nơi đấy của Trịnh Phái Dương khít chặt, Lâm Dụ không vào hết được, anh không dám dùng sức nên chỉ đành ôm eo cậu cọ vào giữa khe.

Cứ thế nửa ngày trời, Lâm Dụ trông y như chú chó lạc nhà, quanh quẩn ngoài cửa mà không vào được.

Trịnh Phái Dương không nhịn nổi nữa, quay đầu nói trong tiếng thở gấp: \”Anh muốn vào thì vào nhanh đi, đừng cà em nữa mà.\”

Giây phút Lâm Dụ được cổ vũ, anh hít một hơi, đâm thẳng vào sâu bên trong, huých thắt lưng nương theo vết dịch nhầy đút trọn cho Trịnh Phái Dương.

Bên trong vừa nóng vừa chặt, xúc cảm quen thuộc bủa vây tim anh.

Trịnh Phái Dương mẫn cảm hơn ngày thường, từng cơn co siết ôm lấy Lâm Dụ đang dốc sức. Người sau đẩy vào mỗi lúc một sâu sâu. Cánh tay vốn níu trên thành sô pha giờ rũ trên sàn, đầu ngón tay nguệch ngoạc những đường tròn nương theo nhịp eo chuyển động. Lâm Dụ với đến tay cậu, mười ngón tay triền miên đan vào nhau, anh kề vào vành tai lan sắc hồng của Trịnh Phái Dương, chất giọng trầm rên rỉ cái tên nương náu đầu quá tim. \”Lâm Lâm ơi, Lâm Lâm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.