Editor: juno
Chủ nhiệm lớp số bốn của khối 11 là một giáo viên trẻ. Tuy độ tuổi không lớn nhưng rất nổi tiếng, trong khối ai cũng biết đến thầy. Hễ nhắc đến lớp số bốn học sinh toàn gọi là lớp thầy Từ, lớp trưởng lớp số bốn cũng bị kêu thành lớp trưởng lớp thầy Từ.
Cậu chàng lớp trưởng Lâm tuy thành tích học tập hơi đội sổ nhưng vẫn có tiếng nói trong lớp lắm.
Sắp đến cuối kỳ rồi, giờ tự học buổi tối kết thúc trễ hơn, mẹ Lâm ngồi nhà pha ly sữa nóng chờ con trai về. Lâm Dụ vừa vào cửa liền ngửa mồm nốc một hớp to rồi bưng ly thủy tinh chui vào phòng mình.
Sau lưng vọng lại tiếng mắng của Hà Minh Quân: \”Sao con không mang dép!\”
Lúc Trịnh Phái Dương đưa vở vật lý của mình cho Lâm Dụ có dặn dò: \”Nay muộn quá rồi, đề nào cậu không hiểu thì lấy bút đỏ khoanh lại, mai tớ giảng cho.\”
Lâm Dụ gật đầu liên tục như giã chày, vừa về đã lôi tập của Trịnh Phái Dương ra đọc một lượt. Sau đấy bài nào cũng khoanh tròn.
Hắn có động não thật đấy.
Lâm Dụ chồng tập hai người lên nhau tính bỏ vào cặp bỗng thấy tòi góc giấy xanh. Hắn rút ra nhìn: một phong thư màu lam nhạt, lấp lánh đóa oải hương tím bên dưới, đề tên \”Hạ Thiên Thiên.\” — Gần đây Hạ Thiên Thiên học ở lớp nâng cao cứ thấy hắn là lia mắt đến, đôi lần còn chủ động bắt chuyện nhưng chỉ hỏi thăm mấy câu như Trịnh Phái Dương rời lớp khi nào, bao giờ lên lớp.
Lâm Dụ cầm phong thư mỏng, đầu bỗng lóe một ý nghĩ, hắn không biết vì sao mình chợt lo lắng đến thế.
— Không nên không nên, không được đọc, đây là sự riêng tư của Trịnh Lâm Lâm.
Không nên tí nào. Đừng như thế.
Mới trung học thôi mà yêu đương gì!
Lâm Dụ đàng hoàng chính trực nhét lá thư vào túi áo, nhưng lòng vẫn hoài bất an.
\”Thầy Từ tìm con ạ?\” Lâm Dụ ló đầu vào phòng ban ngữ văn.
Thầy vật lý bên trong ngoắc hắn lại: \”Không đâu, thầy tìm con đó. Lâm Dụ giúp thầy xách vở lý của các bạn vào lớp nhé.\”
Hơn năm mươi cuốn vở chồng lên cao tận chóp mũi Lâm Dụ, hắn cẩn thận ôm vào ngực, loạng choạng bước, chỉ sợ có cuốn bị rơi. Lúc vào lớp chỉ thấy mình Trịnh Phái Dương trong đấy, cậu đứng cuối phòng học cho cá ăn. Lâm Dụ vừa gọi \”Trịnh Lâm Lâm ơi\” tức thì vướng chân vào bệ cửa, mắt hoa lên, có gì đấy trong ngực bay ra theo quán tính.
thật ra trong raw thì Lâm Dụ với Trịnh Phái Dương đứng trong lớp nâng cao, nhưng đọc đi đọc lại chương này và cả những chương sau thì có lẽ tác giả ghi nhầm, hai đứa học chung lớp số 4 (lớp thường) mới đúng, nên mình chỉ để \’lớp\’ chung chung thôi cho chắc ăn.
\”Á á á!\”
\”Này!\”
Chỉ trong tích tắc, cuốn vở trên cùng rơi tõm vào chậu cá.
Lâm Dụ: \”…\”
Tuy Trịnh Phái Dương nhanh chóng lụm ra nhưng vở viết đã gần như ướt đẫm, giọt nước tí tách rơi trên sàn. Lâm Dụ nhào đến cầm lấy: \”A a a mau đưa tớ xem đứa nào xui thế.\”