\”Thẩm Diệp, cậu mà không tới đón ngay thì tôi chết mất!\” Trong phòng nghỉ, Trương Trạch Vũ mệt lả nằm bẹp trên ghế.
Bên kia điện thoại, âm thanh tạp nham, giọng của Thẩm Diệp chỉ nghe được lẫn trong tiếng ồn: \”Bãi đỗ xe bị fan chặn rồi, đang điều phối lại, em sắp lái ra đây.\”
—
Có những người vốn không nên gặp lại. Một khi gặp, tất cả sẽ trở nên không thể kiểm soát.
Đột nhiên, một bóng dáng cao lớn mặc áo gió đen xông thẳng vào phòng nghỉ. Người kia không nói một lời, trực tiếp kéo Trương Trạch Vũ vào lòng.
Cậu ngạc nhiên đến mức đứng sững. Khoảnh khắc bị ôm chặt, một mùi hương quen thuộc thoảng qua.
Hoa cam đắng, đúng như tên gọi, vừa ngọt vừa đắng, cũng giống như Trương Cực vậy.
Gò má Trương Trạch Vũ vô thức áp vào cổ người kia. Mọi thứ đột ngột như một giấc mơ. Tim đập nhanh theo từng nhịp thở gấp gáp bên tai. Lần cuối cùng họ ôm nhau là khi nào nhỉ?
Đó là đêm nhóm thế hệ thứ ba tan rã, tất cả mọi người đều ôm lấy cậu.
_____
\”Cậu uống nhiều rồi à?\” Giọng của Trương Trạch Vũ hơi khàn.
Trương Cực ôm cậu rất chặt, vòng tay lại siết thêm một chút. Ngay lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên, kéo cả hai trở lại thực tại.
Trương Cực cuối cùng cũng buông ra, nhìn thẳng vào mắt Trương Trạch Vũ. Anh dừng lại, có rất nhiều điều muốn nói nhưng tất cả đều nghẹn nơi cổ họng. Trong đôi mắt kia, những cảm xúc phức tạp thoáng qua chớp nhoáng, nhưng cuối cùng, anh vẫn chẳng thể nói ra điều gì.
\”Vừa nãy tớ có uống một ly rượu mừng… Xin lỗi.\”
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau lần nữa. Không ai chịu dời đi, tựa hồ như đang phân cao thấp xem ai sẽ lên tiếng trước, thậm chí còn khó chịu hơn cả cuộc gọi lúc 3 giờ sáng hôm qua.
Nếu một cuộc đoàn tụ chỉ ngắn ngủi như thế này sau thời gian dài xa cách thì thật không đáng.
Ngay khi Trương Trạch Vũ định mở lời, cửa phòng bị đẩy ra. Người gõ cửa không kiên nhẫn nổi nữa.
Là Dương Tư Lâm, quản lý của Trương Cực.
Anh ta ho khan mấy tiếng, muốn bảo Trương Cực ra ngoài nhưng lại bị Trương Cực trừng mắt cảnh cáo.
Giọng của Trương Cực mang theo chút lạnh nhạt: \”Chuyện gì.\”
Sát khí ngập tràn. Dương Tư Lâm nuốt nước bọt. Thôi, tôi còn dám nói nữa chắc?
Anh ta giơ một tờ biên lai thanh toán vừa xé khỏi cuốn séc lên: \”Không… không có gì cả. Tiền đã trả rồi, cứ thoải mái trò chuyện đi.\”
An ninh của đài truyền hình hôm nay đúng là quá lỏng lẻo. Có một tay săn ảnh lẻn vào, chụp được cảnh Trương Cực bước vào phòng nghỉ của Trương Trạch Vũ. Gã chụp ảnh còn đứng ngay ngoài cửa. May mắn là Dương Tư Lâm phát hiện kịp, vừa đưa một khoản tiền bịt miệng rồi đuổi người đi.