Buổi chiều hôm đó, cả hai đều đỏ mặt tía tai.
Rõ ràng đã quen biết nhau hơn chục năm, thân thuộc đến không thể thân hơn, vậy mà lại ngây ngô như những trái táo xanh, mới chớm vị ngọt mà đã bối rối chẳng biết phải làm sao.
Ai bảo đôi trẻ lúc nào cũng nghĩ ngợi linh tinh chứ.
Ngay phía sau nhà nghỉ có một vườn táo, là của ông chủ trang trại trồng. Nếu không phải Trương Trạch Vũ trong lúc cố gắng hạ nhiệt gương mặt đỏ bừng mà vô tình nhìn ra vườn cây qua cửa sổ, thì có lẽ cả buổi chiều đó, cậu và Trương Cực thật sự chẳng biết phải làm gì cả.
Trương Trạch Vũ đề nghị ra ngoài đi dạo, thư giãn một chút.
Lúc đến cửa thay giày, Trương Cực còn xịt nước hoa hồng cho cậu từ đầu đến chân, rồi đội lên đầu cậu một chiếc mũ cỏ nhỏ treo trên cửa phòng.
\”Vườn táo xanh mát.\”
Hai người đi dạo loanh quanh, ngó nghiêng một lúc, ông chủ trang trại đưa cho họ một cái giỏ, nói có thể hái rồi mang đi cân. Ông hỏi hai người thích loại táo giòn hay táo bột.
Bác hàng xóm chạy qua giúp sửa hàng rào lúc trước cũng bảo họ là một cặp, còn tưởng họ đi nghỉ dưỡng, khen cả hai rất đoan chính, rất điển trai, trông chẳng khác gì người trên TV.
\”Hai đứa là đi du lịch hay đi tuần trăng mật thế? Chắc là du lịch ha.\” Trương Cực đứng bên cạnh giúp một tay, bác hàng xóm vừa dùng búa đóng mấy thanh rào vừa lẩm bẩm: \”Chắc là tranh thủ kỳ nghỉ lễ dài để đi nghỉ ngơi thôi nhỉ.\”
\”Sao lại không thể là tuần trăng mật ạ?\”
Bác hàng xóm cười xòa: \”Ai lại chạy đến chỗ này để hưởng tuần trăng mật đâu.\”
Trương Trạch Vũ đang núp trong góc râm mát chơi với Tiểu Hoàng, nghe rõ mồn một. Trương Cực dừng tay một lúc, thản nhiên nói: \”Cháu thấy ở đây thoải mái lắm, không thua gì những chỗ khác đâu ạ.\”
Thế giới ngoài kia, họ đã từng đặt chân đến rồi.
Từ lúc bắt đầu bay đến Bắc Kinh, rồi sang Hàn Quốc, lại đến những nơi còn xa hơn nữa. Bảy, tám năm lăn lộn, đến lúc quay đầu nhìn lại, cũng có thể tự hào mà nói rằng tuổi trẻ này không hề uổng phí.
Người đang đi phía trước cậu, lúc thì trưởng thành chững chạc, lúc lại cà lơ phất phơ, hiếm khi rơi vào những khoảnh khắc hoài niệm thế này. Mấy ngày gần đây, thời gian trôi có vẻ chậm hơn, nhưng khi ngoảnh lại, cảm giác như mọi thứ chỉ vừa vụt qua trong chớp mắt.
Đến vội vàng, đi cũng vội vàng, chúng ta đều đã trưởng thành rồi.
Trương Trạch Vũ phát hiện những cây táo ở đây đều là táo xanh, xanh tươi mơn mởn.
\”Tớ chưa từng ăn quả táo xanh nào ngọt cả, toàn thấy chua loét thôi.\”
Trương Cực cố ý như vô tình đáp lại: \”Ừ, bác ấy vừa bảo là táo này ngọt đấy.\”
Trương Cực có hơi hối hận vì khi nãy lúc mới đến không nắm tay Trương Trạch Vũ. Giờ phải chuẩn bị hái táo, bận rộn hết cả hai tay, muốn nắm cũng chẳng được nữa rồi.