[Edit | Cực Vũ] Khát Vọng Thành Danh – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 25 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit | Cực Vũ] Khát Vọng Thành Danh - Chương 39

\”Cậu cũng… nghiêm túc ghê.\” Trương Trạch Vũ chỉ ngẩng đầu lên, cười khẽ nhìn Trương Cực.

Tên đó giờ đang lù lù với hai quầng thâm mắt đen xì khiến tim Trương Trạch Vũ giật thót từng nhịp.

\”Cậu muốn ngủ một lát không?\”

Trương Cực liếc nhìn đồng hồ, kéo Trương Trạch Vũ lên tầng hai, đẩy cậu lên giường: \”Hai tiếng thôi.\”

Anh vốn định bảo rằng mình đã chợp mắt trên taxi rồi, không còn buồn ngủ nữa. Nhưng vừa ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người Trương Trạch Vũ, dòng máu Alpha trong anh như bị kích thích, dường như có chút nghiện mất rồi.

Ba tiếng nữa Trương Cực phải ra sân bay để kịp cho buổi quay lúc hai giờ chiều. Trương Trạch Vũ bên cạnh cùng anh trải qua hai tiếng ngủ ngon lành nhất. Người kia ngủ rất sâu, nhưng vừa nghe chuông báo thức reo lên liền lập tức tỉnh dậy.

\”Tớ nhớ hồi đó cậu nói cậu rảnh lắm mà.\” Trương Trạch Vũ ngồi xếp bằng trên giường, nhìn Trương Cực bận rộn trả lời từng đầu mục công việc với đoàn phim trong điện thoại. Nhìn dáng người cao lớn ấy bận đến mức chẳng chạm chân xuống đất, cậu khẽ cằn nhằn.

\”Dạo này hơi bận một chút.\”

\”Được rồi, đừng có đột tử đấy.\”

Trương Cực phì cười, bước tới giả vờ bóp nhẹ cổ cậu: \”Có ai nói chuyện với người yêu kiểu đó không hả?\”

\”Hừ, vậy thì đừng để mệt mỏi quá.\”

Đột nhiên nhớ ra chuyện Trương Cực vội vã quay về như thế là vì gì… Trương Trạch Vũ sững người, nghiêm túc hẳn: \”Cậu xem hot search rồi đúng không?\”

\”Ừ.\”

Bây giờ lên xem lại thì hot search đã bị Trương Cực dọn sạch sẽ rồi. Trương Trạch Vũ bất lực thở dài: \”Chuyện giả như thế mà cậu cũng tin à?\”

\”Không tin.\”

Không tin mà lại phi thẳng đến Bắc Kinh cơ đấy.

Trương Trạch Vũ tiếp tục nhìn vào mắt Trương Cực, đôi con ngươi anh sâu thẳm, dù mệt mỏi nhưng lại mang theo chút dịu dàng.

\”Được rồi, có một chút.\”

Trương Cực vội chữa lại: \”Nhưng đúng là chuyện đó khá vô lý. Tớ chỉ hơi lo thôi. Nếu thật sự vì tớ mà cậu ra nông nỗi thế này, thì tớ đáng xuống địa ngục.\”

Nói xong, hai người nhìn nhau một thoáng, rồi lại ngượng ngùng quay mặt đi, cả thế giới dường như lặng im.

\”Đúng là vì cậu thật, nhưng mà…\”

Không khí lúng túng khó nói thành lời, cả hai nhìn nhau cười nhẹ. Sau đó Trương Cực bắt taxi ra sân bay. Lúc đến đây, anh chẳng mang theo gì, trong túi chỉ có mấy tờ giấy và cục sạc dự phòng mượn dọc đường. Nhẹ tênh, chẳng cần ký gửi hành lý.

Trương Trạch Vũ cũng đang thu dọn đồ đạc. Cậu định tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ.

\”Đi nhé.\” Đưa tiễn xuống tầng dưới, Trương Trạch Vũ kéo theo một cái vali to. Trương Cực hỏi cậu định đi đâu, cậu chỉ đáp: \”Không nói đâu. Dù sao cũng là nơi vui vẻ an toàn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.