[Edit | Cực Vũ] Khát Vọng Thành Danh – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 33 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Edit | Cực Vũ] Khát Vọng Thành Danh - Chương 21

Vừa bước ra cửa, Trương Trạch Vũ vội vã chạy thẳng xuống tầng bằng thang máy. Khi ra đến cổng, cậu thấy một dáng người cao lớn quen thuộc nên nhanh chóng chạy về phía đó.

Trương Cực đứng trước xe, nhìn người kia với khuôn mặt rạng rỡ chạy về phía mình, trong lòng bất giác cảm thấy máu huyết dâng trào, mang theo nhiều cảm xúc khó tả.

\”Cậu bay sang đây từ lúc nào vậy?\”

Người kia đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười vẫn còn đọng trên môi, gương mặt đều viết đầy sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

\”Thì đến làm chân sai vặt cho cậu đây.\”

Trương Trạch Vũ vờ làm bộ nghiêm túc: \”Được rồi, nói đi, giá một giờ là bao nhiêu?\”

\”Một tỷ.\”

\”Vậy thì không được, vừa tốn một khoản tiền rồi, sếp cậu gần đây eo hẹp tài chính lắm.\”

Không hiểu sao Trương Cực cảm thấy hôm nay Trương Trạch Vũ có vẻ đặc biệt phấn khởi. Hai người liếc nhìn nhau, cười một lúc lâu. Trương Trạch Vũ bỗng chợt nhận ra: \”Không ổn, nơi này không an toàn, mau chóng về nhà thôi.\”

Trương Cực cũng không mang theo trợ lý, một mình bay đến Bắc Kinh rồi tự lái xe đến đón cậu.

\”Cậu một mình đi qua sân bay mà không có trợ lý theo cùng, lá gan cũng lớn thật đấy.\”

Trương Cực lên xe, thắt dây an toàn: \”Một tuần tớ chỉ làm có hai ngày thôi, thời gian còn lại cho Dương Tư Lâm nghỉ phép hết rồi.\”

\”Theo cậu kiếm tiền dễ quá ha?\”

Trương Cực cầm vô lăng, mặt không biểu cảm nhìn về phía trước: \”Theo tớ thì không cần kiếm tiền.\”

_____

\”Tớ thật sự rất bất ngờ.\” Trương Trạch Vũ liếc trộm người đang lái xe, cười nhẹ: \”Lúc nãy tâm trạng không tốt lắm, nhưng không biết vì sao bây giờ lại chẳng còn cảm giác đó nữa.\”

Nghĩ một lát, cậu lại có chút buồn bã: \”Dù sao cuối cùng cũng phải trả tiền bản quyền, vẫn mất một khoản kha khá.\”

\”Nhưng vấn đề không lớn lắm, chủ yếu là tớ đói rồi.\”

_____

\”Ợ…\” Dưới chung cư có một quán nướng vỉa hè, kèm theo một chai bia Wusu, cảm giác thật sảng khoái.

Trương Cực cũng ăn một chút, nhưng vì không đói lắm nên cũng không quá hứng thú với đồ ăn.

\”Trương Trạch Vũ.\” Trương Cực chống tay đỡ đầu nhìn cậu, giọng trầm thấp: \”Sau này có chuyện gì đi nữa hãy nói với tớ được không?\”

Trương Trạch Vũ đã trưởng thành rồi, Trương Cực không còn được nghe những tâm sự chất chứa cảm xúc tiêu cực từ miệng cậu ấy nữa.

Quán ăn vỉa hè dưới lầu vừa mới kê thêm mấy chiếc bàn. Ở đây người qua lại không nhiều, anh chủ quán nướng vẫn đang bật lửa lớn xào cơm trứng. Ngồi dưới ánh đèn đường vàng, mọi thứ đều như được phủ một lớp lọc màu đặc biệt.

_____

\”Ồ, cậu nói đi, rồi sao nữa?\”

\”Giải quyết.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.