\”Đau.\” Trương Trạch Vũ lập tức ngồi thẳng lưng. Một đôi tay đột nhiên chạm vào eo cậu khiến cậu nổi đóa ngay lập tức: \”Làm gì đấy?!\”
Trương Cực chớp mắt, giọng điệu thản nhiên: \”Không phải cậu đang đau eo à? Cái bệnh cũ này vẫn chưa khỏi hả, để tớ xoa bóp cho.\”
Cảm giác nhột nhột làm Trương Trạch Vũ không chịu nổi, cậu lập tức xoay người lại: \”Ai cần cậu xoa bóp hả?\”
Cậu quan sát kỹ trạng thái của Trương Cực một lần nữa. Quả nhiên vẫn còn say. Trương Trạch Vũ ho khan mấy tiếng, chỉnh lại giọng: \”Lúc cậu say rượu cũng làm vậy với trợ lý của cậu à?\”
Trương Cực đáp ngay không cần suy nghĩ: \”Không, chỉ trước mặt cậu thôi.\”
Câu trả lời này khiến Trương Trạch Vũ cảm thấy hài lòng hơn một chút, hàng chân mày nhíu chặt cũng dần giãn ra.
Trương Cực lại tiếp tục bổ sung: \”Tớ không dễ gì say trước mặt người khác đâu.\”
\”Thế bây giờ cậu tính là gì đây?\”
\”Cố ý.\”
\”……\”
Trương Trạch Vũ hoàn toàn cạn lời. Trương Cực vừa nâng cấp ấn tượng của anh trong lòng cậu, từ một người anh cùng nhóm cậu thầm thích bao năm nay biến thành một tên yêu tinh.
Trương Trạch nhìn Trương Cực dần chìm vào giấc ngủ, khẽ thở dài.
Cậu luôn hỏi tớ dạo này sống thế nào, vậy sao không kể cho tớ nghe về cậu chứ?
Hương cam đắng dịu ngọt tỏa ra xung quanh quá sức mê người. Trương Trạch Vũ tựa vào đầu giường, định ngồi với anh một lúc rồi xuống sofa ngủ.
_____
Đợi khi cậu mở mắt ra lần nữa… Má! Trời sáng rồi!
Cảm giác mềm mại này… không phải sofa nhà cậu. Trương Trạch Vũ vừa mở mắt đã thấy mình nằm ngay trên giường, thật muốn tự vả một cái, đúng là đồ vô dụng!
Nằm yên trên giường, bên cạnh không có ai, cũng chẳng còn hơi ấm. Bên dưới vọng lên vài âm thanh lục đục, cậu liếc điện thoại, mới tám giờ sáng.
Tối qua ba giờ hơn mới ngủ, cậu vốn muốn nằm thêm một lát nhưng không tài nào ngủ lại được.
Trương Trạch Vũ vén chăn bật dậy, chạy vèo xuống lầu. Dưới nhà, Trương Cực đang rửa bát. Sàn nhà còn vương vài vệt nước lau chưa kịp khô.
Là cậu ta dậy sớm quét dọn đấy à?
Trương Trạch Vũ bám vào lan can cầu thang, nhìn xuống: \”Cậu là tiên ốc* hả?\”
(*) Nhân vật trong truyện cổ tích Trung Quốc, mỗi đêm đều giúp nam chính dọn dẹp nhà cửa.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Trương Cực cởi găng tay, ra mở cửa, nhận lấy bữa sáng đã đặt từ trước.
Anh đặt hộp đồ ăn lên bàn, thong thả nói: \”Đánh răng rửa mặt xong xuống ăn sáng.\”
Là cháo và bánh xíu mại.
Trương Trạch Vũ nhìn cảnh tượng này, bỗng muốn tự tát thêm phát nữa. Chuyện này rốt cuộc là thật hay mơ vậy?
Bầu không khí trên bàn ăn khá im lặng. Mãi một lúc lâu sau Trương Cực mới mở miệng, giọng nói có chút ngập ngừng: \”Hôm qua làm phiền cậu rồi.\”