(Edit/Chưa Beta) Hội Chứng Lệ Thuộc Pheromone – Chương 54. Đánh dấu tạm thời – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Edit/Chưa Beta) Hội Chứng Lệ Thuộc Pheromone - Chương 54. Đánh dấu tạm thời

Ngư Lam ngây ngốc vài giây, ngửa mặt nhìn anh: \”…Chuyện vui vẻ gì cơ?\”

Chu Miên không trả lời hắn, chỉ nói: \”Ăn tối trước đã.\”

Không có gì bất ngờ, tâm tư Ngư Lam nhoáng cái đã bị Chu Miên câu đi. Lòng hiếu kỳ mãnh liệt thúc đẩy hắn đi theo Chu Miên tới bàn ăn.

—- Giống như nhóc mèo ướt dầm dề vì mắc mưa, vốn đang rầu rĩ buồn bã liếm lông nhưng thực mau đã bị món đồ chơi mới của chủ nhân hấp dẫn sự chú ý.

Chu Miên thấy bộ dáng phấn chấn trở lại của hắn, nhàn nhạt mỉm cười.

Những biểu tình như thương cảm, mỏi mệt, mất mát vốn không nên hiện hữu trên khuôn mặt Ngư Lam.

Chu Miên mở tủ lạnh nhìn thoáng qua. Trong nhà Ngư Lam không chuẩn bị sẵn đồ chay nhưng lại có rất nhiều hải sản đông lạnh.

\”Cậu muốn ăn cơm hộp\”, Chu Miên nhìn về phía Ngư Lam, \”Hay để tôi nấu cho cậu ít đồ?\”

Đối với Ngư Lam đây còn không phải đề bài có nhiều hơn một lựa chọn, hắn không chút chần chừ, \”Ăn đồ cậu làm!\”

Đây là lần đầu tiên Chu Miên nấu cơm cho người khác.

Là tiểu thiếu gia nhà Chu, kể cả khi không ai ở trong nhà thì vẫn có giúp việc, quản gia xử lý mọi việc, số lần Chu Miên xuống bếp có thể đếm trên đầu ngón tay.

Chu Miên hấp tôm, xào thêm một nồi súp lơ.
Ngư Lam ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn bóng dáng Chu Miên trong phòng bếp. Vai rộng eo thon, hai chân vừa thẳng vừa dài.

Nếu là ngày thường khả năng Ngư Lam đã đi qua ôm anh từ phía sau, nhưng hiện tại hắn chỉ ngồi trên sô pha nhìn không chớp mắt.

Chu Miên thực mau đã nấu xong.

Ngư Lam gắp một miếng nếm thử.

– Hương vị cực kỳ tuyệt vời, súp lơ có kết cấu như pha lê được bày biện tinh tế.

Đại khái chẳng có việc gì Chu Miên không biết làm cả.

Ngư Lam \”không có tâm trạng ăn uống\” vét sạch cả bàn súp lơ và một đĩa tôm lớn.

Chu Miên dùng khăn giấy lau lau môi, nói: \”Tôi mượn phòng tắm một chút nhé.\”

Lúc Chu Miên nói những lời này, Ngư Lam hoàn toàn không nghĩ gì nhiều – Bọn họ ở bệnh viện cả một buổi chiều, trên người toàn mùi nước sát trùng, muốn tắm rửa cũng là chuyện bình thường.

\”Bên kia\”, Ngư Lam chỉ chỉ phòng tắm nhà hắn, nói: \”Để tôi đi lấy quần áo với khăn cho cậu.\”

Ngư Lam về phòng ngủ, mở tủ quần áo ra.

Chiều cao và vóc dáng hai người không chênh lệch lắm, mặc đồ của nhau cũng vừa.

Trong tủ có treo một chiếc sơ mi Ngư Lam từng mặc trước đó, đã được giặt sạch sẽ.
Còn có ít quần áo mới mua chưa bóc tem nữa.

Ngư Lam đứng trước tủ quần áo trong chốc lát. Không biết xuất phát từ tâm lý không quá bình thường nào đó, hắn cầm chiếc sơ mi hắn từng mặc ra.

Sau đó lấy một cái quần lót mới từ ngăn kéo.

Ngư Lam đưa quần áo cho anh, nhấp nhấp thôi, khai báo đúng sự thật: \”Quần áo là đồ tôi từng mặc, còn quần lót thì không.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.